
Đăng ngày 29/03/2010

Hôm qua trở về nhà, mệt quá trời nên “lựa chọn” đi ngủ đã, hôm nay mới lên diễn đàn, chia sẻ tiếp những cảm nhận của mình sau khi trở thành “phụ huynh” đi dự “Lễ xuất phát” của khóa học Tôi Tài Giỏi! tháng 3 tại Hà Nội…
Mình thành cử nhân khóa học Tôi Tài Giỏi! tháng 2 ở Hà Nội. Tất cả những điều anh Khoa, anh Triều cùng các anh chị coach chia sẻ thì mình đều nhớ cả, thế nhưng có một điều mình luôn thắc mắc: “Anh Khoa chia sẻ điều gì với bố mẹ mình mà mình lại không được nghe nhỉ? Câu hỏi ấy cứ theo mình mãi từ khi mình bước chân khỏi khóa học, trở thành cử nhân cho đến ngày hôm qua… ngày mà mình cũng được làm”phụ huynh”
Lý do mà mình được làm “phụ huynh” thì cũng không có gì lạ lắm đâu, chị họ mình đi học khóa tháng 3 nhưng không hiểu tại sao chị không muốn bố mẹ đi gặp anh Khoa vào ngày cuối cùng của khóa học, vậy nên mình quyết định xin chị mình vé mời để đến gặp lại anh Khoa, anh Triều, các anh chị coach và… tìm lời giải đáp cho thắc mắc của chính mình.
Mẹ, mình cùng em gái mình rời khỏi nhà lúc 6h15p chiều. Mẹ nói phải đến sớm để được ngồi trên, được nghe rõ hơn những điều anh Khoa nói. Với mẹ thì đây là lần thứ 2 đến dự buổi nói chuyện này rồi, nhưng với mình thì đây mới là lần đầu thôi… hồi hộp quá đi mất! Sau 1 tháng không đến lớp học, mẹ gần như không nhớ được đường đi nữa, mình ngồi sau xe, chỉ cặn kẽ từ chỗ rẽ, từng tên phố để mẹ có thể dễ dàng đến nơi. Quên làm sao được con đường này khi mà mình đã đặt biết bao nhiêu tình cảm lên đây? Mình yêu từng hàng cây bên đường, yêu từng cái cột đèn giao thông, yêu cái vòng xuyến, yêu tên phố, yêu cả cái bảng Khóa học Tôi Tài Giỏi! đặt ngay trước cổng khóa học. Sẽ chẳng bao giờ mình quên được, vì nó đã lưu trong trái tim mình rồi…
Mất 25p mới đến nơi, mẹ dắt xe vào bên trong bãi đỗ, mình bước vào, ngước lên những bậc thang dẫn đến cánh cửa tầng 1, nơi có các chị coach đang ngồi để nhận lại thư mời và hướng dẫn phụ huynh của các học viên… “CHỊ LINH!!!” mình nhìn thấy coach nhóm mình tháng trước, chị cũng đang ngồi ở đó. Mình chạy một mạch đến bàn của chị, nắm tay chị, cười tít mắt! Một tháng rồi mình mới có dịp gặp lại coach nhóm mình! Vui quá! Chị hỏi mình đi cùng ai, mình nói đi cùng mẹ và em gái, chị bảo mình ngồi đợi ở tầng 1 một lúc nữa vì lúc đó lên tầng 2 vẫn sớm.
Mình đứng dưới một lúc mà không chịu được, muốn lên tầng 2 cơ, muốn vào lại phòng học cơ, muốn được nhìn thấy những con người mang “áo thiên thần đen” đi đi lại lại quanh phòng cơ! Thế là mình cứ chạy lên thôi! Chạy lên gần đến nơi thì coach Ngân đi xuống! Nhìn thấy coach Ngân mình như vỡ òa! Coach Ngân đang chạy xuống có việc gì đó, nhìn thấy mình cũng reo lên, 2 chị em ôm nhau nhảy loạn xạ! Đằng sau coach Ngân là coach Hải, nhìn thấy coach mình cũng vui muốn khóc, mình cũng ôm coach lun, coach nói với chị Ngân “Đây là người lấy được 3 lá thư chúc mừng đấy!” Ôi! Hãnh diện quá đi mất!
Khi coach Hải cùng coach Ngân đi xuống, mình cũng lên đến tầng 2… Người đầu tiên mình nhìn thấy là anh Triều. Anh đang đứng ngoài đọc Love Notes! của các bạn học viên gửi cho anh. Trông anh cười đáng yêu như một đứa trẻ vậy! Yêu quá đi mất thôi! Mình chaỵ lại, ôm anh Triều một cái rồi tự giới thiệu mình là người dám lẻn vào khóa học hôm đầu tiên :”> Anh cười và bảo không sao đâu. Hôm qua mình mới được nghe giọng nói của anh Triều khi không có mic. Giọng anh có hơi ấm của một người anh vui vẻ, dễ mến và cũng hết mực yêu thương các em nhỏ. Mình đứng cạnh anh mà cũng có cảm giác như mình mới lên 3, đang bi bô tập nói… Anh nói các bạn ngoài Bắc viết nhiều Love Notes cho anh lắm, anh lại cười hiền… Nhìn anh dễ thương quá nên mình lại ôm anh thêm một cái, người anh béo nên khi ôm cảm giác rất thích! Hì hì. Nhớ lại lúc nãy đọc bài viết của anh Tú “Kem”, anh có nói biệt danh của anh Triều là “Triều Mông Mập” viết tắt là TMM ) Yêu anh Triều quá đi mất thôi!!!
Mẹ cùng mình bước vào phòng học. Mình háo hức lắm! Lại được ngồi trên chiếc ghế đỏ rồi! Có rất nhiều coach trong phòng. Mình nhìn thấy coach Nam, anh cũng mỉm cười với mình. Sau một tháng gặp lại, nhìn thấy nụ cười của anh, anh cười hiền lắm. Anh cũng như một người anh trai của mình! Cao lớn và mạnh mẽ! >< …. Mình lại thấy mình thật hạnh phúc!
Mình đã nhận lại biết bao nhiêu tình cảm của anh Khoa, anh Triều cũng như các coach ở đây! Mình đã hạnh phúc như thế! Mình đã may mắn hơn biết bao nhiêu bạn trẻ ngoài kia, bao nhiêu bạn đang sống từng ngày khổ đau và nghèo đói…
Khi mẹ và mình cùng em gái ngồi vào chỗ, lúc đó đã 6h50, chỉ còn 10p nữa là đến 7h. Mình nhìn xung quanh lớp học… Thích thật! Mình cứ cười mãi mà chẳng thể ngừng lại được! Nhìn những chiếc áo “thiên thần áo đen” mình lại mong muốn một ngày nào đó mình cũng được hãnh diện mặc trên người chiếc áo đó, sẽ là một phần của khóa học… sẽ cùng các học viên vượt qua thử thách…
Phụ huynh các học viên đến ngày một đông, chỗ ngồi dần được lấp kín. Hơn 7h, buổi nói chuyện của anh Khoa bắt đầu với màn chào hỏi của anh Triều. Ôi anh Triều đáng yêu! Anh Khoa từ dưới chạy lên vẫn phong thái như mọi khi, vui tươi, nhí nhảnh nhưng cũng rất đàng hoàng và lịch sự! Đúng là anh Khoa!
Anh bắt đầu chia sẻ với phụ huynh. Hì hì, nhớ lại một tháng trước mình ngồi ở phòng bên kia, hồi hộp chờ đợi được gặp mẹ. Ở phòng lạnh đó có 2 cánh cửa, anh Triều hôm đó “quậy” lắm! Anh đứng sau 1 cánh cửa, vỗ tay Tôi Tài Giỏi! Các bạn học viên ngồi bên ngoài nghe thấy cũng vỗ tay hét TÔI TÀI GIỎI! làm các anh chị coach giật mình đưa tay lên môi “Xuỵt, xuỵt!!!” Anh Triều toàn làm những việc ngộ nghĩnh chọc các học viên thôi! Anh lôi ví ra nào tiền, nào bằng lái xe dụ các bạn nhao nhao lên, anh cầm đàn ghita rồi mở điện thoại, bật nhạc rồi giả như mình đang đánh đàn… nhớ lại mà không nhịn nổi cười…
Anh Khoa chia sẻ những điều anh đã dạy các bạn suốt 3 ngày, anh nói rằng đây là lớp học “huyên náo” nhất mà anh từng gặp. Anh nói rằng anh không trách các bạn khi các bạn nói chuyện mà lúc đó… anh chỉ muốn chia sẻ rằng, ở lớp học này các bạn hoàn toàn được thoải mái. Khi các bạn “nói xai thì khôn xao cã” nhưng khi các bạn nói đúng thì được vỗ tay “rầm rầm”.
Anh vui vẻ hướng dẫn phụ huynh tỉ mỉ cách phát triển tâm lý con cái, làm sao để không làm các em tổn thương, làm sao để các em trưởng thành, làm sao để các em chịu trách nhiệm 100% về cuộc sống của mình…
Anh cũng đề cao sự lựa chọn của các em và mong phụ huynh cũng tôn trọng lựa chọn đó. Anh làm mình cảm thấy như mình cũng đã lớn, mình cũng giống như cộng sự của bố mẹ vậy! Anh Khoa thật tuyệt vời! Thảo nào, từ hồi mình học Tôi Tài Giỏi! về, tự nhiên thấy mẹ thay đổi hẳn, quan tâm mình hơn, không mắng mình nữa. Đặc biệt là… cho mình nhiều tiền tiêu vặt hơn! Ôi! Anh Khoa tuyệt vời!!!
Chia sẻ xong, anh Khoa đề nghị phụ huynh vỗ tay đón con em mình trở về! Mình cũng vỗ tay quay xuống! Mình nhớ lúc mình chạy vào lớp học trên con đường ấy, mình vui lắm, mình biết mình được gặp mẹ rồi! Khi nhìn thấy các em nhỏ học khóa tháng 3, mình vỗ tay to hơn, nhìn mặt em nào em nấy cười tít, đáng yêu quá!
Các em mặc áo Tôi Tài Giỏi! Thật là đẹp! Mình cũng nhìn thấy chị mình trong số học viên. Chị mình ở nhóm 12, chị quay xuống vẫy tay mình và cười thật tươi. Mình quyết định rời chỗ ngồi để ngồi dưới thảm cùng các anh chị coach. Mình cũng muốn giống như các bạn học khóa này, cùng ngồi với nhau, chia sẻ nốt những phút giây cuối cùng của khóa học.
Mình ngồi đó, xem lại những khóa học Tôi Tài Giỏi! mà các anh chị mang đến cho những trẻ em nghèo, những trẻ em thiệt thòi, mất đi cả cha lẫn mẹ… Dù mình đã xem clip này rồi, thế nhưng khi xem lại, đến đoạn một em trai lên kể câu chuyện của mình tưởng tượng ra khi áp dụng Trí nhớ siêu đẳng thì mình khóc, nước mắt cứ thế thi nhau trào ra mà không ngưng lại nổi. Người mình run lên, mình thương các em nhỏ, các em không có cuộc sống đầy đủ và sung túc như mình, thế nhưng các em vẫn mỉm cười, những nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời… các anh chị coach quay lại nhìn mình khó hiểu, không hiểu tại sao mình cứ khóc như trẻ con vậy… vì mình vui quá, vì mình buồn quá… cảm xúc cứ lẫn lộn, chỉ có tiếng khóc của mình bật ra ngoài… coach Tú”Kem” từ đâu chạy tới, ngồi bên cạnh mình, coach nắm tay mình, chị Trang cũng ngồi cạnh ôm mình thì thầm “Mạnh mẽ lên em” mình hạnh phúc như vậy đó các bạn àh, mình được các coach quan tâm như vậy, thế nhưng các em nhỏ kia thì sao? Rồi tương lai các em sẽ như thế nào? Các anh chị ở đây rất tốt, rất quan tâm đến các em nhỏ thiệt thòi, thế nhưng làm sao tất cả các em nhỏ gặp khó khăn có thể nhận được sự giúp đỡ ấy đây? Cần lắm những bàn tay giúp đỡ! Mình thêm cảm phục những coach ở đây, thêm cảm phục anh Khoa, anh Triều, các anh chị ở TGM. Tất cả các anh chị đều là những người hùng tuyệt vời!
Mình lại được xem lại đoạn clip, mà tả cảnh đằng sau những đĩa ăn bỏ thừa tại các quán ăn nhanh là cả một sự thật về sự nghèo đói. Chắc hẳn ai xem clip này cũng thấy lòng quặn thắt lại… Những bữa ăn bỏ thừa kia lại được xem như món quà của Chúa… Lời nhạc kèm theo clip làm mình buồn vô hạn… mỗi ngày có đến 25000 người chết vì đói… vậy thì chúng ta, mỗi ngày đủ 3 bữa cơm, có cha mẹ, có mái ấm, được cắp sách đến trường… chúng ta hạnh phúc hơn bao nhiêu người???… Cả phòng học trầm xuống, mọi người đều tìm thấy trong mình một khoảng lặng, một khoảng không chỉ có mình mình để suy ngẫm về những gì mình vừa được xem…
Sau khi xem xong clip, anh Khoa dành thời gian cho các học viên chia sẻ cảm xúc của mình sau khóa học… mỗi em dũng cảm bước lên bục chia sẻ đều có một hoàn cảnh riêng, một câu chuyện riêng để nói, thế nhưng em nào cũng nhận ra lỗi lầm của mình, tuyệt nhất là tất cả các em đều nói “Con xin lỗi ba mẹ, con yêu ba mẹ” rồi chạy xuống ôm ba mẹ. Nhìn cảnh đó mình cũng không cầm được nước mắt. Sau 3 ngày, các em đã nhận ra nhiều bài học lớn lao về cuộc sống, biết quý trọng bản thân và quý trọng những gì mình đang có, quan trọng nhất là biết quý trọng công lao cha mẹ. Cám ơn khóa học nhiều lắm!!!
Khóa học này mình nhường mẹ cho chị mình, nhìn thấy chị ôm mẹ, mình lại nhớ mình của một tháng trước, cũng ôm mẹ khóc ngon lành… Mình nắm tay các coach, cùng chia sẻ với các bạn học viên không có bố mẹ đến dự “Lễ xuất phát” để các bạn không thấy buồn. Mình thấy các bạn khóc, mình cũng khóc, mình thương các bạn lắm lắm. Coach Nam nhìn mình và cười, mình cũng cười, vừa khóc vừa cười khoác vai coach. Coach Tú “kem” đột nhiên khóc tợn, mặt mũi đỏ hoe. Mình chạy lại ôm chặt coach để coach khóc, mình cũng vui vì mình có thể chia sẻ cùng coach, cũng giống như coach đến và nắm tay mình lúc mình khóc ấy…
Kết thúc “Lễ xuất phát” là lễ trao bằng cử nhân và bức “thư tình” anh Khoa viết cho mỗi cử nhân. Được làm cử nhân trông ai cũng hãnh diện lắm. Mẹ mình nói đội ngũ coach đúng là những “người hùng sống hết mình”! Sau khi trao bằng cử nhân xong, anh Khoa giới thiệu đội ngũ coach hùng hậu, đáng yêu, nhiệt tình… và “quậy” hết mình. Sau này nhất định mình cũng sẽ tham gia thi coach!!! Cuối cùng chúng mình cùng nhau làm lần cuối tràng pháo tay Tôi Tài Giỏi! Mình cũng hô rõ là nhiệt tình, nhiệt tình như khi mình tham gia 100% lúc là học viên.
Ngày cuối cùng kết thúc trong vui vẻ. Mình nhìn thấy coach Thủy, mình đến ôm coach Thủy, coach nói cám ơn mình và nói sẽ gặp lại mình nhiều nhiều. Coach chúc mình thi tuyển coaches thành công, chúc mình vượt qua Tôi Tài Giỏi! Nâng cao… Mình thích những cái ôm Tôi Tài Giỏi! Mối khi đến với khóa học, dù là khóa nào đi chăng nữa, mình cũng đều được ôm thật nhiều! Thật hạnh phúc!
…Một chút tiếc nuối vì thời gian trôi đi quá nhanh, nhưng mình biết, dù các bạn có là ai thì các bạn cũng bước ra khỏikhóa học với tư thế của NGƯỜI THÀNH CÔNG! Chúc mừng tất cả các bạn đã trở thành CỬ NHÂN Tôi Tài Giỏi!.
Một lần nữa cám ơn các anh chị TGM đã đem đến cho chúng em khóa học kỳ diệu này! Những lời cảm ơn của em cũng như của các học viên trong khóa học sẽ là nguồn động lực để các anh chị mang đến cho chúng em nhiều khóa học tuyệt vời như thế này nữa đúng không anh chị? Cố lên những NGƯỜI HÙNG nhé!!!
Nguyễn Ngọc Thu – Cử nhân Tôi Tài Giỏi!
Hom bua e cung co dip di la ” phu huynh ” nhu chi vay ! Nhin buoi le ” Xuat Phat ” cua ah trai minh ma e co cam giac nhu nhin lai ngay ay cua minh vay .. Nhung loi noi cua ah Trieu , ah Khoa , nhung lan bi phat hit dat kieu ” Singapore “, v.v…. E that su rat vui . Doc them nhung cam xuc cua chi .. e cang thay iu hon gia dinh TTG cua minh va ngon lua cua e lai dc thap sang hon
Bạn thật sự có 1 trải nghiệm thật tuyệt vời Thu à. Mình thấy rất rất vui khi đọc xong bài viết của bạn, nó làm mình như sống lại trong 3 ngày hạnh phúc cùng Tôi Tài Giỏi !!! ^^
Thật hạnh phúc biết bao khi được tham gia khoá học TTG!
Biết bao kỷ niêm vui buồn, bao cảm xúc ào về chỉ trong 3 ngày học ngắn ngủi. Mình tin các bạn cũng như mình chưa bao giờ cuộc sống đẹp đến thế.
Tôi yêu các bạn tôi yêu tất cả mọi người. Whosse!
Tháng 6 này, mình sẽ tham gia khóa học TTG. Để tham gia khóa học này, mình đã lấy hết tiền iết kiệm ttrong ngân hàng để đóng học phí. Và để chứng minh với bản thân mình, mình thực sự muốn tham gia khóa học này đến chừng nào, mình đã đi làm 1 việc bán thời gian từ 4h-8h sáng (vì mình chỉ rảnh lúc này thôi, mình đang trong giai đoạn viết khóa luận tốt nghiệp). Vấn đề là buổi thứ 3 của TTG, có 1 buổi nói chuyện với phụ huynh mà mình k biết nói với mẹ mình như nào nữa, có nên mời mẹ tới tham dự k? vì lúc đăng kí học, mình đã giấu…mình sợ mẹ mình biết mình lấy tất cả tiền mình có dc đi học, thì mình sẽ bị la dữ dội lắm…hic, hic, mà mình lại rất muốn mẹ đến buổi thứ 3 í. Giờ mình bối rối quá, có bạn nào có thể giúp mình dc không?
Cám ơn chị! Em làm sao quên được chị chứ? Cuộc sống của em hoàn toàn thay đổi sau khi em học xong TTG! chị ạh! Em hạnh phúc khi tự mình có thể làm chủ cuộc sống của chính mình, tự mình chịu trách nhiệm 100% về mình. Em sẽ trờ thành 1 coach tốt! Hẹn gặp lại chị nhé!!! >:D< Em cũng nhớ chị nhiều lắm :X:X:X
Chào Thu !
Thu còn nhớ chị không nhỉ? Ngay từ khi gặp em chị đã nói chuyện với em rất nhiều, chị thấy em là cô bé thực sự may mắn. Và điều may mắn nhất đó là em có một người mẹ vĩ đại luôn luôn hiểu em, chia sẻ cùng em. Chị rất tiếc khi trong buổi lễ xuất phát chị lại không được gặp mẹ em, hi vọng có một ngày nào đó chị sẽ được gặp cô. Chị chúc em em ngày càng thành công hơn nữa nhé……
Hi vọng chị sẽ gặp em trong màu áo đen thiên thần nhé, hì hì
Cám ơn bạn Vũ Đức Trí Thể nhé
comment của bạn cũng là nguồn động lực để mình cố gắng hơn trong cuộc sống đấy! Cám ơn vì những nhận xét của bạn nhé! Hẹn gặp lại bạn trong khóa học TTG!NC cũng như trong CF nhé ^^
Hihi,vậy là bạn đã tham gia trọn vẹn 100% khóa học với 2 tư cách luôn rồi. Mong sẽ được gặp bạn trong màu áo đen thiên thần kia.
Cám ơn bạn Trúc Linh vì những tình cảm bạn dành cho bài viết này nhé!
không phải của bạn Duy Linh. Mình viết comment cho bạn Duy Linh trong bài viết “Hành trình trở về khóa học Tôi Tài Giỏi!” nhưng lại đăng nhầm vào bài viết này :”>
Đây là bài viết của mình
Cám ơn bạn nhiều nhé!!!!
Gửi phụ huynh nhungdth:
Độ tuổi quy định của khóa học là từ 14 đến 24 tuổi. Nếu như con trai cô chỉ mới lớp 5 thì cháu e rằng em còn khá nhỏ, chưa phát triển đủ khả năng nhận thức để hiểu hết 100% những gì được dạy trong khóa học. Có lẽ nên đợi cho đến khi em bước vào lớp 6 thì hợp lý hơn.
Cảm ơn Duy Linh, bạn chia sẻ chân thành và cảm động lắm. D(ọc chia sẻ của bạn mình cảm thấy rất vui và có thêm tình yêu cuôc sống.
Lấy được 3 tờ giấy thành công lận giỏi quá à.
Đồng ý với bạn là anh Triều tròn tròn ôm giống gấu ấy ^^.
Khóa học Tôi Tài Giỏi! là khóa học dành cho những bạn trẻ độ tuổi từ 12 đến 24 tuổi tham gia. Bác có thể truy cập website http://www.toitaigioi.com để tìm hiểu chi tiết. Đây là link giới thiệu khóa học http://www.toitaigioi.com/toi-tai-gioi/ha-noi/ bác có thể tham khảo!
Tôi có con trai đang học lớp 5, cháu học không chăm và không tập trung. Sau khi được người quen giới thiệu tôi đã vào mạng nghiên cứu và bây giờ tôi muốn đăng ký cho cháu theo học khoá học tôi tài giỏi, xin cho hỏi cháu nhà tôi đã đủ tuổi để học chưa? Rất mong nhận được hồi âm. Xin cám ơn!
Cám ơn bạn Duy Linh nhé!
Đúng là khóa học này là một điều kì diệu! Và sẽ còn kì diệu hơn nữa khi bạn tiếp tục là một phần không thể thiếu của khóa học, là những “thiên thần áo đen” ấy. Hì hì, mình dự định sẽ trở thành coach trong thời gian ngắn nhất để góp sức mình giúp đỡ anh Khoa và các anh chị khác ở TGM!
Mình lựa chọn tham gia 100% vào cuộc sống, bạn ạh!