
Dưới đây là những lời chia sẻ – cảm nhận của những bạn học viên đã vượt qua những thử thách tột cùng khó khăn của Khóa học Tôi Tài Giỏi! Nâng cao. Chúng ta hãy cùng cảm nhận niềm hạnh phúc của họ và những kết quả tuyệt vời mà họ đạt được sau khóa học:
Châu Tiến Lộc-18t
Nguyễn Thiện Bảo-18t
Văn Nam Anh- 17t
Nguyễn Văn Tài-31t
Dù chân đau nhưng khi nhớ lại lúc bắt đầu trò chơi thì mỗi bước chân đó là bước chân hạnh phúc. Lần đầu tiên cảm thấy mình có thể bay được như 1 con đại bàng dũng mãnh vươn cánh bay tới ước mơ của mình mặc dù cuộc đời có “chao đảo”. Tiếng bạn bè cổ vũ, tiếng động viên của anh, nghe cả tiếng la của một người anh trai vừa “thử thách” vừa la “hậu đậu nè”, bụng bự nè”, “nhõng nhẽo nè”và đặc biệt là người “quan trọng nhất” nói với mình là mình sẽ làm được luôn văng vẳng bên tai mình đến giờ.
Mà có phải dễ dàng để đến được cái đích cuối cùng đâu, đã phải ngã biết bao lần, phải thử lại biết bao lần để có được hạnh phúc ấy.Cảm giác ấy thật sự đọng mãi không thể quên được và “sướng” không thể diễn tả bằng lời.
Bây giờ bất cứ lúc nào mình cảm thấy mệt mỏi, vấp ngã trong cuộc sống đều nhớ đến cảm giác này, và” ĐỨNG DẬY” vì mình biết rằng không gì có thể ngăn cản mình bước tiếp trên con đường hạnh phúc…
Nguyễn Hạnh Tuyết Trinh
Khi thành công rồi tôi thấy mình thật sự vút bay trong niềm hạnh phúc tiếng vỗ tay, chúc mừng, ôm ấp của mọi người… Tôi cũng chỉ xin phép kể một vài trải nghiệm bản thân để chia sẻ cùng mọi người còn thật sự nó chông gai thử thách ra sao thì hẹn gặp các bạn ở khoá học Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao.
Đặng Thanh Tùng
Lúc mình ngã xuống, bạn bè là người đỡ mình, giúp mình không phải chịu nhiều thương tích. Lúc mình bước đi, bạn bè là người cỗ vũ, động viên mình, chỉ cho mình những thói quen xấu để mình lại tiếp tục đứng lên và đi tiếp. Nhưng bạn bè không thể sống cuộc sống của chính mình, chỉ có mình tự chịu trách nhiệm với mỗi bước đi, mỗi hành động.
Không chỉ có thế, với tinh thần một người vì mọi người, mọi người vì một người, bạn bè mình đã giúp đỡ mình đi đến mục tiêu thì tại sao mình bỏ rơi bạn bè trong lúc khó khăn, mình có thực sự giúp bạn mình như bạn giúp mình hay chưa. Từ đó, mình mong muốn mình sẽ là người hỗ trợ người khác, giúp người khác thành công và sẵn sàng nâng đỡ những bạn ngã xuống. Điều mình thực sự ấn tượng là đêm kết thúc khóa học, mỗi người tay nối tay chia sẻ cảm nhận cho nhau, đó thực sự là những giờ phút sống mãi.Tất cả là bạn bè, là gia đình.
Mình đã học được rằng, mục tiêu phải thực sự tạo động lực cho mình, nếu không thì mình sẽ không đủ nghị lực, quyết tâm để đi đến đó. Tại sao ta phải rơi xuống để rồi lại đứng lên, tại sao ta phải chịu đổ mồ hôi, máu và nước mắt để đến với mục tiêu đó, nếu đó không phải là điều bắt buộc mình phải làm, là lẽ sống của đời mình.Nhiều bạn đã thay đổi mục tiêu của mình sau khi chịu thử thách.Mình tin rằng đó là những điều thực sự các bạn muốn và các bạn sẽ chiến đấu hết mình vì nó.
Mình đã học được rằng, những chao đảo, những khó khăn chỉ là thử thách và nó giúp mình thực sự tự hào khi đạt được mục tiêu của mình. Bạn hãy thử nghỉ xem, nếu con đường bạn đi bằng phẳng, bạn bước những bước nhẹ nhàng đến mục tiêu thì bạn có tự hào, có sung sướng, có hạnh phúc để òa khóc khi đến đích không, mọi người có đánh giá cao thành tích của bạn không. Mình tin rằng, tất cả các bạn sẽ cảm thấy chán, chả có gì thú vị. Với mình khi càng có nhiều thử thách, thử thách càng to lớn thì khi mình vượt qua chúng, mình thực sự cảm thấy tự hào, cảm thấy hãnh diện, có thể ngẩng cao đầu.
Cuối cùng, mình đã học được rằng, trên con đường đi đến mục tiêu, ta phải thực sự hạnh phúc, hạnh phúc với từng bước chân, hạnh phúc để thành công nếu không cuộc đời toàn là những căng thẳng, chán nản và thất vọng. Còn rất nhiều, nhiều bài học, trải nghiệm khác nữa khó mà nói hết được.
Trần Thanh Phong
Qua đợt huấn luyện này, em đã hiểu rằng mình phải thật sự hạnh phúc để bước đi trên con đường đời của mình thì mình mới có thể thành công được. Vì một khi mình hạnh phúc rồi thì cho dù cuộc đời có chao đảo đến mấy đi nữa thì ta cũng chẳng hề quan tâm vì lúc đó ta đang tập trung vào 1 mục tiêu duy nhất của đời mình mà thôi.
Nhưng như thế không có nghĩa là ta phải bước đi một mình trên con đường thành công đó bởi vì chúng ta không thể thành công 1 mình mà còn phải có sự hỗ trợ của những người bạn của mình. Họ chính là những thiên thần thầm lặng, luôn luôn hỗ trợ ta những khi ta cần họ nhất. Khi ta ngã, họ chạy đến đỡ ta lên và tiếp tục động viên ta: “Cố gắng lên, còn 1 xíu nữa thôi, bạn sẽ làm được”.
Khi ta đứng lên, họ lại tiếp tục cổ vũ, hỗ trợ cho ta đạt được mục tiêu của mình. Và khi ta thành công, họ đến và chúc mừng ta nhưng ko hề đòi hỏi chúng ta phải trả ơn cho họ. Cái họ muốn chúng ta làm đó là hãy hỗ trợ họ như họ đã hỗ trợ ta, thật đơn giản nhưng lại đầy ý nghĩa.
Đinh Hải Đăng
Trần Thủy Tiên