
Đăng ngày 4/02/2010

Hôm nay là ngày 4 tháng 2 năm 2010, sau 3 ngày của khóa học Tôi Tài Giỏi! lần thứ 3 ở Hà Nội, em đang ngồi đây và nghĩ lại toàn bộ những gì em đã được học, tất cả những gì chúng em đã được làm, tất cả những niềm vui, nỗi buồn, những nụ cười, những giọt nước mắt, những kỉ niệm không bao giờ quên khi em được sống 3 ngày ngắn ngủi trong gia đình TGM.
Dù đó chỉ là 3 ngày, em cảm tưởng nó thật dài mà cũng thật ngắn. Nó ngắn vì nó trôi qua thật nhanh, chưa kịp để em ngồi mà ghi chép lại tất cả những giây phút thiêng liêng, vĩnh cửu ấy. Mà nó dài bởi em đã học được rất nhiều điều mà suốt 15 năm qua em chưa bao giờ được học, được nghe những điều em chưa bao giờ được nghe, được hiểu hơn về chính bản thân mình, về gia đình, bạn bè, về giá trị cuộc sống và đặc biệt nhất là chìa khóa để em mở cánh cửa THÀNH CÔNG.
Với biết bao nhiêu điều mới lạ, thú vị mà em học được, nó gần như đã khắc sâu trong trái tim em những khoảnh khắc quý báu đó, những giây phút thiêng liêng đó vẫn luôn hiện lên trong tâm trí em, những hình ảnh, kiến thức vô cùng quý giá.
Em còn nhớ ngày hôm đó, khi ba em nhận được email của một cô phụ huynh có con đã học khóa Tôi Tài Giỏi! trước đó. Ba em đã nói ngay với em và nhắc em quyết định nhanh không chỉ còn vài ngày nữa là hết hạn rồi. Và chưa kịp quyết định, chưa kịp tìm hiểu thì đã hết hạn thật rồi. Em đành xác định nếu có đi học chắc là phải học khóa cuối tháng 1 rồi.
Vậy là em hào hứng, sốt ruột, nhanh chóng đi tìm hiểu về khóa học, mong đến ngày khóa học kết thúc để hỏi xem các bạn học sinh đi học về phát biểu như thế nào và để hỏi xem tài liệu tham khảo. Em vẫn hào hứng như vậy cho đến ngày em rủ bạn em đi cùng và biết được học phí của khóa học là 4 triệu 8. Em tưởng mình nghe nhầm là 1 triệu 8, hỏi đi hỏi lại mãi. Lên mạng tìm ngay xem học phí là bao nhiêu và cuối cùng nó đúng là 4 triệu 8 thật. Em há hốc mồm và đã kịp đẩy ngay suy nghĩ MUỐN ĐI của mình ra khỏi đầu.
Em nhắn tin ngay cho ba và nói rằng,”Thôi ba ơi, đắt lắm con không đi học đâu“. Ba em đã nhắn lại và nói rằng, “…nhưng đó là phục vụ cho tương lai của con, dạy con về kĩ năng sống, giáo dục cho con rất nhiều cái hay nên con nên đi, mà tính ra với số tiền đó mà chia đều ra từng giờ thì cũng không phải là đắt“. Vậy là em quyết định đăng kí học mặc dù có hơi không hài lòng một tẹo về số tiền đó.
Từ ngày đăng kí được cho đến ngày được học quả là cách xa nhau quá trời. Lúc em đăng kí chắc phải từ đầu tháng 12 gì đó. Vậy mà đến tận cuối tháng 1 mới được đi học. Em hào hứng nhưng rồi cũng lãng quên dần.
Rồi cho đến cái ngày 26,27/1, khi các học viên cũ của Tôi Tài Giỏi! của trường em cứ nhao nhao lên hỏi: “Chị chuẩn bị đi học Tôi Tài Giỏi! đúng không?”, “ Hay lắm chị ạ”,”Cười nhiều mà khóc cũng nhiều chị ạ”…..Em mới thắc mắc và hỏi: “Hay lắm hả các em? Nó có xứng đáng với số tiền mà mình đóng không?”. Các em trả lời: “Bao nhiêu tiền cũng không đủ để trả cho những gì chúng em đã được học, chị cứ học đi chị sẽ biết nó hay thế nào!”.
Còn một vấn đề nữa hồi đó làm em hơi bức xúc, vì các em đấy cứ liên mồm nói, chính xác hơn là nhờ, xin em xin nick anh Khoa, thậm chí còn nói rằng: “Chị xin nick anh Khoa cho em đi, về em cho chị 10 cái kẹo mút”. Em đã không nhận lời vì thực sự em không biết anh Khoa là anh nào, em còn cho rằng chắc mấy em đấy thích mấy anh coach. Em đã nghĩ, chắc là anh này đẹp trai lắm nên mấy em này mới điên đảo lên hâm mộ thế.
Cái tối hôm 28/1, em đi học ở trên trường về, không hiểu sao trong người đang bực bội chuyện gì đấy, hay là khó chịu làm sao íh mà cứ đần đần mặt ra, chẳng muốn làm gì hết trơn. Mà chính em cũng không biết diễn tả cái cảm xúc lúc đó làm sao íh, nói chung là một cảm xúc tiêu cực.
Em cứ lầm lì, có thể nói là hơi không có hứng thú cho việc đi học Tôi Tài Giỏi! ngày mai. Thực sự là mặc dù ngày mai đi học thật đấy nhưng em vẫn chưa hình dung ra ngày mai sẽ học như thế nào và không hình dung ra là họ sẽ dạy như thế nào? Bởi trường em cũng là trường đầu tiên đưa môn kĩ năng vào nhưng nó cũng không hấp dẫn lắm nên em có phần cho rằng chắc nó cũng chẳng hơn gì môn kĩ năng trường mình, mặc dù nghe nói là nhưng gì học được ở Tôi Tài Giỏi! bằng với mấy năm học kĩ năng ở trường. Thú thực là em đã có những suy nghĩ như vậy.
Và ngày hôm đó đã đến, ngày 29/1/2010, em phải dậy thật sớm để chuẩn bị đến làng sinh viên Hacinco học Tôi Tài Giỏi!. Ba đèo em và em trai em đi. Đến nơi rồi mà mấy ba con vẫn vòng vèo chưa nhìn ra chỗ nào, cho đến khi em “nghi ngờ “mấy anh chị mặc áo đen (theo lời anh Khoa trong khóa học, coaches – những thiên thần áo đen chỉ đường cho bọn em) thì cuối cùng cũng đến nơi.
Em vào nhận được một tờ giấy khai báo tình hình sức khỏe của mình trong suốt 36 giờ qua. Và lên tầng trên vào một căn phòng rộng lớn, em ngồi ổn định chắc là tầm 8h kém 20, ngồi đó nghe nhạc. Nhạc bật hay dã man, to hoành tráng mà lại còn toàn bài hay nữa chứ. Riêng cái đấy đã hợp sở trường và làm em thích thú rồi.
Xong em đã kịp tăm tia một anh coach đẹp dzai. Em nhắn tin ngay cho bạn em là “ Uầy, tớ đang ở hội trường đây rồi, đông lắm, nhạc bật hay dã man, hoành tráng lắm và mấy anh coach ở đây đẹp trai lắm”. Ngồi được độ 15, 20 phút thì em bắt đầu ngáp vì buồn ngủ, phải đợi lâu và chương trình hôm đó bắt đầu muộn 15 phút.
Thế rồi chương trình bắt đầu, các anh chị coach đứng thành hai hàng, hò reo và múa xong anh Khoa chạy qua các “làn sóng đen” đấy, bay thẳng lên sân khấu. Và anh bắt đầu làm quen, nói chuyện với bọn em rất dễ chịu, thoải mái, khoảng cách giữa diễn giả và các học viên rất gần gũi.
Anh Khoa đã để lại cho em ấn tượng ban đầu rất tốt. Cả một buổi sáng chúng em học, làm quen với các thành viên trong nhóm của mình, trưa xuống ăn cơm cùng mọi người. Ăn xong lên thì vẫn chưa được ngủ, chỉ được ngủ theo kiểu của thế kỉ 23 thôi, đó là luyện khí công…do anh Triều “ bụng phệ” làm thầy giáo chỉ đạo.
Học thêm được mấy cái rồi chúng em được ngủ theo kiểu thế kỉ 24. Đó là lăn quay ngay ra ngủ sau khi nghe thấy tiếng hô và chúng em sẽ được nghe một loại nhạc mà chúng em nghe sẽ không biết là nó đang đánh cái gì những nó có tác dụng mát xa não cho chúng em. Chiều dạy lại biết bao hoạt động nữa.
Và cứ thể cứ thế, mỗi ngày một khác, mỗi ngày một điều mới lạ, mỗi ngày một điều thú vị…
Ngày thứ nhất, chúng em đã được học về:Nguyên lí và công thức thành công tuyệt đỉnh; Chơi trò chơi “ Công thức thành công”; Được học về “ Não bộ + 10 bước học tập + Trí nhớ siêu đẳng”; “ Trạng thái cảm xúc”;Về một nguyên lí cơ bản trong cuộc sống “ HC + PƯ = KQ”; Và cuối cùng là xem clip về 2 con người tuyệt vời Nick và Mattie. Sau đó là tất cả đan tay vào nhau cùng hát bài “One moment in time”.
Ngày thứ 2: Chúng em được ôn tập lại vào buổi sáng, được học về các loại Sơ đồ tư duy + Ứng dụng ; Được học phương pháp đọc nhanh (phần 1); Học các kĩ thuật giao tiếp hiệu quả; Được hiểu hơn về mình qua bài học : Tôi là ai? + Clip + ca khúc Hero; Chúng em được hiểu thêm rằng: “Chúng ta sinh ra để thành công!”; Được học những điều quý giá nhất về gia đình và biết được người quan trọng nhất đối với mình và viết thư cho người đó; Xem clip “ Sống” và cùng nhau hát.
Ngày cuối cùng: Chúng em được học về Công thức hạnh phúc; Tập thể dục và học phương pháp Đọc nhanh phần 2. Vẽ sơ đồ tư duy ôn tập của nhóm; Học về niềm tin và biết thêm về một Người Miracle Man. Viết mục tiêu của mình và phải một mình giữ chắc được mục tiêu đó, vượt qua thử thách đó qua trò chơi “ Mắt lửa sành điệu”. Tiếp theo là trò chơi: “Chiến đấu vì cẩm nang hành động 36 giờ”. Học tiếp là Niềm tin giới hạn. Cùng nhau chơi trò : “Tay không chặt gỗ” để phá bỏ những tật xấu, sai lầm của bản thân. Cuối cùng là buổi họp phụ huynh, lễ “Xuất phát” của chúng em, của các Cử nhân của Tôi Tài Giỏi!
Ba ngày trôi qua thật là nhanh phải không? Ba ngày, với 38 tiếng được sinh hoạt và sống dưới mái nhà TGM đã để lại trong em những kỉ niệm vô cùng đặc biệt, sâu sắc. Ở nơi đây em đã biết thêm được rất nhiều những đàn anh, đàn chị thành công, những người bạn mới vô cùng tuyệt vời.
Trước hết là các bậc tiền bối – các trainers: Anh Trần Đăng Khoa – một con người thành công trong mọi lĩnh vực, tài năng, vui tính, sống rộng lượng, bao dung…với một nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi. Anh Trần Đăng Triều cũng vậy – một con người thành đạt, tài năng, vui tính, dễ thương…
Để nói về hai anh thì không có gì có thể nói hết được, không gì có thể so sánh được. Hai anh đã đem đến cho chúng em những giây phút thực sự rất thoải mái, hạnh phúc, vui vẻ nhưng không thể không nói đến những lúc các anh đã làm rơi không biết bao nhiêu nước mắt của biết bao con người.
Những lời các anh nói, những cử chỉ các anh làm như đi sâu vào trong trái tim mỗi người ở đó, làm lay động từ tận đáy lòng. Đó thật sự là những gì mà chúng em cần phải học tập và noi gương theo các anh. Bây giờ em có thể xác định được cho mình ai mới thực sự là người mình nên trân trọng, nói cách trẻ trung hơn là ai mới thật sự là thần tượng của mình, ai mới thực sự là tấm gương sáng cho chúng em noi theo.
Tiếp đó, không thể không nhắc đến các anh chị coach, các thiên thần áo đen luôn sát cánh bên chúng em, trao cho chúng em những vòng tay yêu thương, những cái ôm ấm áp, những lời động viên chân thành nhất và luôn bên chúng em những lúc chúng em gặp khó khăn và đã thúc đẩy chúng em, khiến chúng em luôn phải đứng vững trên đôi chân của mình mà vượt qua những thử thách.
Và cuối cùng là các bạn học viên, khi đầu đến đây, chúng em như những người xa lạ, không có bất cứ cái gì giống nhau, đến đây với những suy nghĩ, tâm trạng khác nhau nhưng cho đến khi bước chân ra khỏi ngôi nhà thân thương đó, chúng em đã có cùng một MỤC ĐÍCH, cùng một mong muốn THÀNH CÔNG và cùng một tấm lòng lưu luyến, nuối tiếc những ngày còn được học ở Tôi Tài Giỏi! .Trong mắt em, tất cả những thành viên trong gia đình TGM đều là những con người tuyệt vời, đều là những ngôi sao đang tỏa sáng trên bầu trời thành công.
Chắc chắn rằng em sẽ không thể nào quên được 3 ngày đó, nó như là một bước ngoặt của cuộc đời em vậy. Nó đã thay đổi suy nghĩ trong em rất nhiều. Mấy hôm nay, bất kể lúc nào em cũng nghĩ đến những ngày ấy, bất kể làm gì em cũng nghĩ đến những ngày ấy. Những giây phút TGM còn được ở bên nhau, những giây phút chúng em đan tay vào nhau và cùng cất tiếng hát, những giây phút chúng em rơi nước mắt, những giây phút chúng em ôm chặt lấy nhau, những giây phút chúng em vui vẻ bên nhau, những giây phút chúng em cùng ngồi lại và chia sẻ những cảm xúc của mình.
Em rất nhớ những lúc được ngồi nghe anh Khoa, anh Triều giảng dạy, kể chuyện cười, nhớ những lúc được ngồi cười rất vui vẻ cùng mọi người mỗi khi nghe anh Khoa với anh Triều pha trò cười (diễn tấu hài), nhớ những lúc được ngồi lại với nhau cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, nhớ những lúc hát hò, nhảy nhót hết mình, nhớ những lúc được ôm mọi người, được nghe những lời khuyên, cổ vũ, động viên chân thành nhất…. Em thật sự rất rất rất nhớ.
Cái nỗi nhớ ấy càng làm tăng lên tình cảm của em dành cho TGM, là nguồn động lực lớn nhất để thúc đẩy mong muốn của em được quay lại với gia đình TGM, được làm việc cùng mọi người, được sống với những con người tuyệt vời đó và được đứng trong một vai trò mới là COACH.
Điều cuối cùng em muốn nói, đó là CẢM ƠN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI. Em cảm ơn anh Khoa, anh Triều đã chia sẻ cho chúng em biết bao điều hay, biết bao điều mới lạ. Em cảm ơn các anh chị coach đã luôn ở bên chúng em. Cảm ơn các bạn đã cùng tôi, đem đến cho tôi những ngày đẹp đẽ nhất trong gia đình TGM. Em xin chân thành cảm ơn mọi người. Cảm ơn mọi người rất rất nhiều. Nhớ mọi người nhiều lắm.
Chúng ta hãy luôn bên nhau. Hãy luôn sống vì ước mơ của mình các bạn nhé!
Nguyễn Hồng Anh – Cử nhân Tôi Tài Giỏi! khóa 3 tại Hà Nội
that tuyet. minh cung sap di hoc khoa hoc nay tai TGM roi do’. Doc nhung dong nay ma minh lai cang hao huc duoc biet den khoa hoc nhu mot mon qua vay
heo con ngốc của t, m vẫn thế vẫn như xưa lúc nào cũng đầy tâm trạng.bài viết của m hay lắm ý:x đọc xong mà t cũng muốn đi học theo để hiểu hơn về những giá trị của cuộc sống và những hành trang chuẩn bị cho tương lai.t rất vui vì có thể đc thấy những bước đi ngày 1 chín chắn của m.hãy vứt bỏ những chuyện k đáng ra khỏi đầu m nhớ.hãy luôn nghĩ đến 3 ngày đẹp đẽ nhất trog gia đình TGM của m mà vui lên nhớ bạn i*.chúc m đạt đc nh mơ ước của mình và thành công trong tương lai nhớ:x
Heo con o*i….. bie^t’ tao la` ai ro^i` nhi?…… doc bai` viet’ cua may thay hay lam…… tao cung~ muon di hoc khoa TTG lam’ y’……<3<3<3
bài viết hay quá em à :X chị cũng nhớ TGM lắm,nhớ ngày đầu mới bước vào hội trường,gặp ngay anh Kem đứng nhún nhảy =) chị cũng ấn tượng vì nhạc hay và coaches đẹp zai =p~ ngày đầu cười fớ lớ bao nhiều 2 ngày sau fải “trả nợ” bấy nhiêu,khóc zòng à
nhưng mà là những zọt nước mắt hạnh phúc :X yêu cả nhà TGM :*
chúc em luôn hạnh fúc trong cuộc sống :*
+1 bài viết thật tuyệt vời .
Chị em mình sẽ cùng cố gắng chị Hồng Anh nha!! Cả các bạn,các anh chị trong trường nữa! Chị vinh dự thiệt! Lớp 10 chỉ có đúng chị đi học Tôi Tài Giỏi đầu tiên luôn!Và chị em mình,cùng các bạn cử nhân lớp 6 chuẩn bị cho một dự án mới cho toàn trường! Em rất háo hức! ^_^!
Heo con oi, co gang len em nhe.
Bay gio moi hoc lop 10, em con co bao nhieu thoi gian o phia truoc, quang doi dep nhat dang o truoc mat.
Chi chuc em se thuc hien duoc tat ca nhung uoc mo cua minh.
Cam on co be da nho’ den’ chi!
Chi oi!Em Ha dday!Em rat nho TTG!chi co biet chi viet bai nay that hay o!em nho gia dinh TGM qua!Chuc moi nguoi trong gia dinh thanh cong nhe!
Bà tài thật ha !!!
Cố gắng học thiệt giỏi nhá
Tôi tự hào khi có 1 ng` bạn như bà lắm !!!
I* bà nhiều !!!
chuc tat ca moi nguoi hoc TTG khoa 3 hay song xung dang voi chinh mjnh nhe!
uhm 3 3 ngay` troi qua nhanh nhi? nhung ma chi mong la cac em se luon thanh cong nhe’. chung ta la cu nhan toi tai gioi ma` :d.
ah` anh manh quan oi. cho em hoi kai bai` : love love love anh bat trong khoa hoc la bai` j` the a.
hihi. Chi cung luon nho’ 3 ngay` ki` dieu cua khoa hoc.
thoi gian cung that nhanh moi nguoi nhi?.
chuc ban luon thanh cong trong cuoc song’ nhe’.
nho moi nguoi` !
Tất nhiên là chị nhớ em rùi, nhớ xúc xích lắm mà! Add nik chị nhé piggy_love94. Nice to meet u :X
Em Thế Anh đây, chị còn nhớ em không ? Cho em nick chat để tiện nói chuyện chị nhé !
It’s me. I’m Hồng Anh – Heo con của nhóm Xúc xích đây. >:D< Nhớ mọi người lắm! Vô comment nhiệt tình choa ta nha các ngươi.
Chị Hồng Anh xúc xích phải ko ạ ?
Em nhóm mấy vậy ? chắc nhóm 1 của chị My ?
nhạc hay, coach đẹp zai


Anh thích cái đoạn ngày đầu tiên em viết ý
Anyway, hãy lưu những kỉ niệm đó lại trong tim, và tự nhắc nhở mình sống xứng đáng với chính mình
Chúc em thành công, và cảm ơn em đã có 1 bài viết rất hay
nho gia dinh ttg gioi lam .mong se gap lai
Chuk mừng Hồng Anh! TTG sẽ mãi là 1 kỷ niệm đẹp! Hãy là người hùng của chính mình em nhe’! ^^
Cam on ban Ng Hong Anh da chia se cho to qua bai viet nay`. To cam they very excited de duoc hoc khoa hoc nay`..:D Hy vong som duoc tham gia khoa hoc
A rất hiểu cảm xúc bây h của E đó
Quả thật 3 ngày khóa học vừa rồi là những ngày tuyệt vời và khó quên nhất đúng k ?
Hãy áp dụng thật tốt những gì đã học nhé
Chúc E thành công trong cuộc sống và gần nhất là đợt coach training tới
Em cảm ơn anh An đã giúp em đăng bài viết này lên.
Mong rằng gia đình TGM chúng ta sẽ đọc được những dòng suy nghĩ, cảm xúc này của em.
Mong rằng những người bạn mà chưa được tham gia TTG và cũng chưa hiểu rõ về TTG sẽ đọc được và các bạn sẽ hiểu được khóa học này giá trị đến mức nào.
Chị cảm ơn Thảo nhé! Chị em mình sẽ cùng cố gắng em nhé!
Hay wa chi Hong Anh oi! Ma… em xin nick anh Khoa thui ma,sao co gi ma fai buc xuc ho chi ? ?!?!?!?! =_+ Nhung chi lam em cang nho ve gia dinh TGM nhiu hon do!
Chuc chi se lun thanh cong trong cuoc song !!!