
Đăng ngày 21/02/2010
Đây là bài mình đã viết từ hồi tháng 11 để gửi cho báo Hoa Học Trò, đáng tiếc là do một số sự cố ngoài ý muốn nên không thể có mặt trên báo HHT được (mặc dù bài đã được duyệt và chuẩn bị ra nhà in ). Nhưng dù sao, mình vẫn muốn chia sẻ những cảm xúc còn nguyên vẹn lúc mình viết bài này – 1 ngày sau khi kết thúc khoá học Tôi Tài Giỏi!.
Tớ đến với “Tôi Tài Giỏi!” một cách tình cờ
Trong một lần đi họp Cộng tác viên Hoa Học Trò như thường lệ, tớ vô tình được một đứa em trong đội ngũ CTV giới thiệu quyển sách “Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!” của tác giả Adam Khoo. Và tớ mượn quyển sách về nhà với tinh thần… đọc để giải trí mà không biết quyển sách ấy là bestselling tại Singapore và đang trở thành một hiện tượng trong cộng đồng giới trẻ Việt Nam.
Ngay từ những trang đầu tiên, tớ đã cảm nhận được đó là một quyển sách… khác thường. Và đến khi nghiền ngẫm hết quyển sách, tớ nhận ra có cái gì đó thay đổi trong con người mình. Đó là vào cuối Học kì I của năm lớp 12. Ngay lập tức, tớ có đủ tự tin và động lực đặt ra ngay cho mình một mục tiêu mà tớ chưa bao giờ nghĩ đến – đạt 56/60 điểm trong kì thi Tốt nghiệp để lấy học bổng du học. Suốt nửa cuối năm 12, tớ bắt đầu ôn lại tất cả những kiến thức bị lãng quên suốt 3 năm học, tớ đã cố gắng.
Và tớ ….thất bại!
Tớ chán nản, không còn đủ động lực để thi Đại Học, kết quả là tớ đậu Đại Học với một điểm số không cao. Tớ dần lãng quên ước mơ đi du học của mình, và bắt đầu làm quen với cổng trường Đại Học một cách không mấy hứng thú. Tớ cũng không còn tham gia các hoạt động như tớ đã từng rất sôi nổi ở trường cấp 3. Từng ngày trôi qua đối với tớ thật nhàm chán và nhạt nhẽo, cho đến một ngày…
Tớ thấy quảng cáo của khóa học “Tôi Tài Giỏi!” trên Facebook và ngay lập tức vào xem. Một trong những chuyên gia đào tạo chính là dịch giả của quyển sách “Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!” – anh Trần Đăng Khoa. Khóa học diễn ra trong 3 ngày liên tục, mỗi ngày học 12 tiếng từ 8h sang đến 8h tối. Nộp hàng triệu đồng chỉ để học trong 3 ngày, họ hàng nhà tớ ngay lập tức xì xào, rằng là dư tiền, rằng là có thể lừa đảo. Nhưng tớ đã đọc qua quyển sách, và tớ biết khóa học này quan trọng và hữu ích với tớ. Thật may mắn, ba mẹ mặc dù không mấy thực sự tin vào khóa-học-3-ngày đó nhưng vẫn luôn ủng hộ tớ, và đồng ý cho tớ đi học. Tớ đã đăng kí ngay vào khóa học gần nhất với mong muốn mình sẽ thay đổi.
Và tớ đã thay đổi như thế nào?
Ngày thứ nhất, điều đầu tiên tớ ấn tượng chính là các anh chị Trợ lý Huấn luyện – mà chúng tớ thường gọi là Coach, hay “Thiên sứ áo đen” (vì đồng phục của mấy anh chị là áo màu đen ^^). Các Coaches cực kì thân thiện và cởi mở, lúc nào cũng đón chào tụi tớ với nụ cười tươi rói. Thấy bất cứ học viên nào đứng một mình là chạy đến bắt chuyện ngay. Lúc đầu tụi tớ đứa nào cũng ngỡ ngàng, sau này học xong tớ mới biết do mấy anh chị uống “thuốc” Hạnh Phúc nên lúc nào cũng sống hết mình như vậy. Và tớ càng bất ngờ và khâm phục hơn khi biết họ là những Cử nhân Tôi Tài Giỏi! các khóa trước, trở lại để giúp đỡ những người khác một cách hoàn toàn tình nguyện nhưng luôn làm việc hết mình!
Ý nghĩ “Học 12 tiếng một ngày thì có mà chết!” lúc đầu của tớ tan biến khi tớ được trực tiếp nghe các diễn giả nói chuyện. Cực kì vui tính và hài hước khiến chúng tớ vừa học vừa giải lao, nhưng các anh ấy vẫn cực kì nghiêm túc trong công việc. Ngày đầu tiên, tớ học được rằng “Kỉ luật là làm những điều mình không thích nhưng có ích!”, vì vậy phải tự rèn luyện tính kỉ luật mỗi ngày. Tớ cũng học được những cách tránh trì hoãn công việc (tớ là chuyên gia trì hoãn ), cả cách làm chủ cảm xúc để không ảnh hưởng đến học tập, công việc và mọi người xung quanh (bật mí là tớ cực kì dễ xúc động và dễ nổi nóng). Tớ được dạy công thức thành công tuyệt đỉnh, mà đầu tiên là củng cố lòng tự trọng và biết yêu quý bản thân, tớ hiểu rằng “Không ai có thể coi thường ta nếu ta không cho phép họ coi thường mình”. Tớ còn hiểu được rằng có 3 tỉ người trên thế giới này đang sống một cuộc sống cực kì thiếu thốn, rằng tớ sung sướng hơn một nửa dân số trên hành tinh này, nhưng tớ chưa bao giờ ý thức được giá trị của những thứ xung quanh mình. Lần đầu tiên tớ khóc vì thấy xấu hổ vì mình đã từng sống một cách không xứng đáng.
Cuối ngày, chúng tớ được chia vào các nhóm nhỏ – mỗi nhóm khoảng 10 học viên và 3 coaches phụ trách. Chúng tớ đã làm quen nhau bắt đầu từ việc giới thiệu bản thân và nói về ước mơ của mình, chia sẻ những cảm nhận của mình trong ngày đầu tiên. Mặc dù còn hơi bỡ ngỡ và xa cách, ai cũng sẵn sàng mở lòng mình ra, vì biết rằng luôn luôn có người ở đó để lắng nghe và chia sẻ. Đó là điều tớ thích nhất khi học trong môi trường này.
Ngày thứ hai, tớ đến lớp với tâm trạng phấn chấn hơn hẳn sau những gì học được ở ngày đầu tiên. Tớ đã biết cách tận hưởng cuộc sống một cách đúng nghĩa. Ngày thứ hai thực sự là một ngày ấn tượng và đáng nhớ nhất của tụi tớ. Tớ đã được học phương pháp học tập hiệu quả và tiên tiến nhất hiện nay – sử dụng Sơ đồ Tư duy (Mind Mapping) được phát minh bởi Tony Buzan; học phương pháp Trí nhớ Siêu đẳng; được dạy cách giảm 80% thời gian học những vấn đạt được kết quả tốt nhất. Chúng tớ còn được rèn cách đọc sách nhanh để tận dụng thời gian và tăng khả năng tập trung. Và bạn tin được không, chỉ trong khoảng 10’ làm theo hướng dẫn, chúng tớ đã tăng khả năng đọc nhanh lên gấp 4 lần người bình thường mà vẫn nắm được trên 60% lượng thông tin của bài đọc!
Nhưng điều làm chúng tớ thật sự ấn tượng nhất trong ngày thứ hai xảy ra trong giờ học buổi chiều. Đang cười nắc nẻ với những câu chuyện hài hước của anh Trần Đăng Khoa thì đùng một cái, mọi người trở nên im bặt, một số người bắt đầu khóc, và khi mỗi người có một khoảng tối nho nhỏ của riêng mình thì không ai còn kìm được cảm xúc. Cả hội trường vang lên tiếng nói chuyện của anh Khoa xen lẫn với tiếng khóc nấc của hơn 120 học viên.
Những câu chuyện về tình yêu to lớn của cha mẹ dành cho con chính là giây phút thức tỉnh của mỗi người chúng tớ. Ngay sau khi kết thúc ngày học thứ hai, tối đó tớ chủ động gọi cho ba mẹ – lần đầu tiên kể từ ngay sống xa nhà, và cũng lần đầu tiên trong mười tám năm tớ nói một điều mà trước đây tớ chưa bao giờ đủ dũng cảm để nói ra: “Con yêu ba, con yêu mẹ. Con xin lỗi…” – vừa nói vừa khóc, khóc vì hối hận với những lỗi lầm của mình, và khóc vì đã không nói điều đó sớm hơn.
Ngày thứ ba – ngày cuối cùng, tớ đi học trong tâm trạng tiếc nuối khi biết rằng từ ngày mai mình không còn gặp lại những khuôn mặt, những nụ cười đã quá thân quen này nữa. Chúng tớ được học nhiều về Niềm tin, tin vào chính mình, vào ước mơ của mình, vào mục đích của mình; học cách quản lý thời gian sao cho hiệu quả nhất; học được Công thức Hạnh Phúc (đây là lúc tớ hiểu vì sao các anh chị Coaches lúc nào cũng vui tươi và sôi nổi như thế). Tớ cũng biết cách xây dựng Mục tiêu cho mình và không để ai tước lấy mục tiêu của chính bản thân, dù biết nó đầy khó khăn và thử thách. Hôm nay chúng tớ được chơi nhiều trò chơi để trải nghiệm, những trò chơi đầy thử thách mà chỉ những ai học được khóa học này mới có thể hoàn thành được. Đó là vì chúng tớ có niềm tin mãnh liệt vào bản thân và ý chí bền vững để dám đối diện với khó khăn, thử thách, đề đạt được điều mình muốn.
Cuối khóa học, phụ huynh của các học viên được mời đến tham dự lễ Xuất Phát và chứng kiến sự thay đổi của con mình, tiếc là ba mẹ tớ ở xa nên không thể tham dự. Những học viên chỉ mới 3 ngày trước còn rụt rè, đầy tự ti, mặc cảm thì nay đã đủ tự tin chạy lên trước hội trường để phát biểu cảm nghĩ của mình, để lần đầu tiên bày tỏ “Con thương ba mẹ nhiều lắm!”. Rất nhiều giọt nước mắt hạnh phúc của những người cha, người mẹ đã rơi khi chứng kiến một con người mới trong chính đứa con của mình. Tất cả những ai hiểu được điều đó đều biết được rằng, học phí bỏ ra cho khóa học là hoàn toàn xứng đáng, bởi chúng tớ không phải học cho 3 ngày, mà là học để sử dụng cho suốt tương lai phía trước của mình.
3 ngày học kết thúc với lễ Xuất Phát dành cho những Cử nhân của khóa học Tôi Tài Giỏi!. Có nhiều tiếc nuối, nhưng kết thúc một điều là để bắt đầu cho một điều mới mẻ hơn. Chúng tớ – những con người mới – đã đủ tự tin để hét to: “Tôi Tài Giỏi!” và bắt đầu một cuộc sống khác ngay từ bây giờ.
Bắt đầu một “kết thúc”…
Hoàn thành xong khóa học, tớ mới nhận ra thất bại lúc trước của tớ là do tớ không biết cách tạo động lực và quyết tâm giữ mục tiêu cho mình. Tớ – đã từng đóng vai là một người “khách qua đường” trong chính cuộc đời của mình, không biết mình là ai, đang ở đâu, phải làm gì – bất chợt được thức tỉnh, và chính thức trở thành người làm chủ cho cuộc sống của chính tớ. Và ngay trong lúc vẽ ra Mục Tiêu tương lai của chính mình, tớ đã đặt ra một mục tiêu mới: trở thành Coach để quay lại chia sẻ, giúp đỡ những bạn đang sống chơi vơi như tớ đã từng, để thực sự sống hết mình và cống hiến tất cả những nhiệt huyết mình đang có. Nói một cách đơn giản, tớ muốn trở thành người truyền lửa và giúp đỡ những con người khác.
Tớ tin không có ai sinh ra đã là một con người thất bại, chỉ có người chọn thành công và người không chọn thành công, bởi vì “Thành công hay không đôi khi đơn giản chỉ là một sự lựa chọn”.
Bạn có mong muốn thành công hay không, tài giỏi hay không, tất cả là sự lựa chọn của bạn! Và hãy nhớ rằng “Lựa chọn có hệ quả của nó!”
NGUYỄN ĐỖ PHƯƠNG GIAO – Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!
^^! Mún đi học lun bjờ lun. Chị ui thế cứ học xong là đc làm coach hả chị???
chị Giao là 1 coach thật tuyệt vời ^^
THAT TUYET
Chúc Giao luôn sống mạnh mẽ, gia đình coaches luôn chờ sự cống hiến của em.
chào Giao!cảm ơn vì bài viết của em!chị thấy được 1 Phương Giao không chỉ tự tin ,mạnh mẽ sau khóa học mà còn thấy 1 Phương Giao khác nữa…1 Phương Giao chịu trách nhiệm 100% với bản thân , 1 Phương Giao lựa chọn thành công…chúc em sớm đạt được ước mơ của mình!
toi cung tin tuong nhu vay va toi dang thuc hien nhu the, toi se thanh cong