[Thảo Nguyên] Nhớ gia đình Tôi Tài Giỏi!…

Đăng ngày 10/02/2010

Bước chân ra từ khoá học Tôi Tài Giỏi!, như bao bạn khác, tôi mang trong mình một luồng sinh khí mới, đó là niềm tự hào, niềm kiêu hãnh, niềm hạnh phúc, lòng quyết tâm..vân vân và vân vân… Nhưng có 1 cảm xúc rất đặt biệt luôn đeo đẳng tôi, đó là “NHỚ”…

Tôi NHỚ nhiều lắm

NHỚ lần đầu tiên bước vào khoá học, tôi bỡ ngỡ.
NHỚ những nụ cười, những lời làm quen niềm nở, những cái nắm tay đầy ấm áp đã làm tan biến sự rụt rè của tôi.
NHỚ những bài học đầy thú vị của anh Khoa, anh Triều. Có lúc làm tôi vui cười không ngớt, có lúc làm tôi thấm thía xúc động và khóc mãi không thôi.
NHỚ những giây phút sôi động trong những điệu nhảy cùng các bạn và các coach, làm bừng lên ngọn lửa “năng động” trong tôi.
NHỚ những lúc họp nhóm, chúng tôi – mười bốn con người, hoà làm một.
NHỚ những lời chia sẻ rất đỗi thân tình, làm tôi cứ ngỡ chúng ta là những người bạn quen từ rất lâu rồi.

NHỚ những cái ôm trìu mến từ bao nhiêu con người, để xoá tan khoảng cách giữa những người xa lạ, để trở thành những người thân quen.

NHỚ cái ngày định mệnh, đã thay đổi cuộc đời tôi, đó là đối diện con người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, trái tim tôi đã thức tỉnh.

NHỚ cả giây phút căng thẳng khi tôi chiến đấu với thời gian cùng với mục tiêu sống của mình.
NHỚ lúc tôi đối diện với coach để tôi tự khẳng định lòng kiêu hãnh và đầy quyết tâm của chính tôi, và rồi một cái ôm “chúc mừng” ….
NHỚ khoảnh khắc bàn tay tôi chính thức “phá vỡ” những tật xấu là những “rào cản” bấy lâu nay của tôi …
Và rồi, tôi NHỚ những giây phút chia tay ngắn ngủi nhưng vẫn còn đọng lại trong tôi bao nhiêu kỉ niệm.

Và tôi lại bước chân vào cuộc sống với một niềm vui mới, vẫn bận rộn với những kế hoạch mới, nhưng tôi vẫn NHỚ…

Rồi một ngày nọ, tôi vui mừng vì được gặp lại những con người mà tôi từng gắn bó ấy, trong một khung cảnh mới – khoá học “Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao“.

Tôi lại cùng họ trải qua những thử thách đầy gian nan mà khoá học mang lại. Cùng gắn bó và giúp đỡ nhau…

NHỚ những bước chân run rẩy đầu tiên nhưng càng về sau càng vững chãi.
NHỚ cảm giác đau đớn khi bao lần tôi té ngã.
NHỚ những lần cánh tay mỏi nhừ, nhưng bầu nhiệt huyết giúp đỡ người khác không cho phép tôi buông tay xuống.
NHỚ rất rõ mọi âm thanh cổ vũ, động viên, nhắc nhở … luôn vang vọng bên tai tôi đã tiếp thêm cho tôi lòng quyết tâm.
NHỚ những bàn tay vững chãi đầy sự nhiệt tình luôn sát cánh bên tôi, giúp đỡ tôi đến phút cuối cùng.
NHỚ cái hạnh phúc không chỉ xuất phát từ bản thân tôi mà còn từ bao trái tim xung quanh tôi, họ làm tôi hạnh phúc.
Và NHỚ cái khoảnh khắc tôi chợt biến thành đại bàng, để dang cánh, để vút cao trên bầu trời cùng niềm kiêu hãnh,để mà “tận hưởng”.
NHỚ lắm những lời chúc mừng, những cái ôm sẻ chia thật chặt… để tôi thấy rằng bên họ, tôi vô cùng hạnh phúc.

Và những giọt nước mắt hạnh phúc đã rơi… Tôi NHỚ rất rõ cảm xúc mãnh liệt ấy.NHỚ những giây phút cuối cùng tôi ở bên họ… Tôi cùng họ chúc Tết… Được nhắn gửi từng lời sẻ chia và cũng được lắng nghe từng lời chia sẻ…

Và tôi lại tạm biệt họ…………………..

Tôi lại trở về với quỹ đạo hằng ngày. Giữa cuộc sống nhộn nhịp, con người tôi cũng dần thay đổi theo cái cách mà tôi lựa chọn. Tôi bận rộn cho những mục tiêu to lớn mà mình đã đặt ra. Tưởng chừng tôi bị cuốn vào nhịp sống hối hả ấy. Nhưng…

Những lúc tôi cảm nhận và yêu cuộc sống, tôi thấy NHỚ.
Những lúc tôi lên kế hoạch cho cuộc đời mình và thực hiện với lòng quyết tâm, tôi cũng NHỚ
Những lúc tôi chìm vào giấc ngủ trong “bài hát ru ngủ”, tôi NHỚ
Và cả những lúc chìm vào khoảng lặng kí ức, trong những bản nhạc tôi đã được nghe trong khoá học, tôi lại càng NHỚ…
Và có những lúc tôi khóc…

Nhưng mỗi khi NHỚ, điều đó lại càng làm nên động lực để thôi thúc tôi sống mãnh liệt hơn. Và tôi hiểu ra được nỗi NHỚ là nơi khơi nguồn của những cảm xúc niềm tự hào, niềm kiêu hãnh, niềm hạnh phúc, lòng quyết tâm… vân vân và vân vân… trong tôi.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn thôi, mà nỗi NHỚ của tôi lớn lao đến vậy. Bởi vì đó là một khoá học tuyệt vời, một môi trường tuyệt vời, cùng những con người vô cùng tuyệt vời.

Sẽ NHỚ mãi những kỉ niệm ấy
NHỚ mãi những con người ấy – gia đình “TÔI TÀI GIỎI!” thân yêu!

Thảo Nguyên - Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!

Chia sẻ ý kiến (2)

 

  1. tùng nói:

    bài viết hay quá…tôi cũng có cảm xúc giống như bạn vậy…

  2. Thanh nói:

    Hic,chị Nguyên ui, lâu ko gặp em nhớ chị nhìu lắm, em cũng nhớ anh Khoa, anh Triều và các Coaches nữa !

Chia sẻ ý kiến