[Nguyễn Đỗ Phương Giao] Viết cho người hùng của con

Đăng ngày 2/03/2010

Vị anh hùng của con là Ba – biết hát ru thật hay thay cho Mẹ tất bật cả ngày với công việc. Ngày thơ con chìm vào giấc ngủ trong những lời hát ấm áp: “Nắng đưa nửa bãi chiều rồi…” hay “Buồn trông con nhện giăng tơ…”, những điệu nhạc đến bây giờ nghe lại con vẫn thấy xao xuyến đến lạ.

Vị anh hùng của con là Mẹ – dạy con từ những điều nhỏ nhặt nhất như lúc ăn không được bỏ mứa, ăn xong chén phải sạch,… Những điều tưởng chừng không quan trọng nhưng lại rất có ích khi con bước vào đời.

Vị anh hùng của con là Ba – biết kể chuyện thật hay cho hai chị em con nghe ngày ấu thơ. Những câu chuyện hai đứa đã thuộc nằm lòng nhưng vẫn háo hức đòi nghe kể lại. Là Ba – biết chịu nóng thật giỏi mỗi buổi trưa hè bị hai chị em con nằm hai bên ôm chặt cứng và cứ thế ngủ say.

Vị anh hùng của con là Mẹ trong một đêm lũ lịch sử năm 99. Con nhớ hôm ấy mưa to lắm, sấm sét trắng xóa cả một vùng trời, lại cúp điện. Mong mãi mà Mẹ chưa về, nước ngòai đường thì dâng mỗi lúc một cao. Lần đầu tiên trong ý nghĩ của một đứa trẻ như con cảm nhận được nỗi lo lắng và sợ hãi tột cùng. Thế rồi có điện thoại, con bắt máy. Giọng Mẹ hổn hển bên kia đầu dây, kể rằng Mẹ đã gần như buông xuôi theo dòng nước đen ngòm dữ dội. Lần đầu tiên con òa khóc không phải vì bị mắng hay bị đánh đòn. Nhưng rồi cơn lũ không giành được Mẹ, vì Mẹ là Mẹ của con, và vì Mẹ là Nữ Anh Hùng.

Vị anh hùng của con là Ba – kiên nhẫn chỉnh cho con từng nét chữ hằng ngày để rồi tự hào khi con luôn được cô giáo khen là người viết chữ đẹp nhất, bởi đó là công sức miệt mài của cả Ba và con. Là Ba – động viên con sau kì thi tốt nghiệp cấp 1 không được như ý. Là Ba – kiên trì tìm cách giảng giải cho con hiểu từng bài Tóan khi con ôn thi vào trường chuyên Quốc Học, để rồi khi có kết quả, chính Ba là người đầu tiên gọi điện thông báo tin mừng cho con.

Vị anh hùng của con là Mẹ – tất bật từ sáng sớm đến tối mịt ở chợ để lo toan cho gia đình. Từ nhỏ đã hai chị em con đã biết sống cuộc sống không phải lúc nào cũng có Mẹ ở bên, nhưng nhờ thế mà tụi con luôn tỏ ra chững chạc hơn so với bạn bè cùng tuổi. Là Mẹ – đã chứng tỏ rằng mình không đơn thuần là người phụ nữ của công việc khi nửa đùa nửa thật: “Khi mô có bạn trai thì nói để mẹ tư vấn cho”.

Vị anh hùng của con là Ba, là Mẹ – dũng cảm buông tay ra để con tự bước đi trên chính đôi chân của mình. Là Ba Mẹ – chỉ theo dõi con từ xa để con không ỷ lại, không dựa dẫm, nhưng sẽ luôn có mặt ở bất cứ nơi đâu và bất cứ lúc nào con cần.

13.9.2009
Con chính thức xa rời vòng tay của Ba Mẹ, để rồi 4 tháng sau con trở về, vẫn là con nhưng đã khác – khác từ ngày con biết nói “Con yêu ba mẹ…” sau khi học Tôi Tài Giỏi!

27.1.2010 – Ngày trở về.
Một tháng con về nhà để biết thương Ba – làm 8 tiếng một ngày, tối về chợ giúp mẹ mà vẫn phải làm việc nhà – rửa chén, phơi áo quần,… – những điều trước kia con vẫn biết nhưng (cố tình) không để ý. Để rồi ngày về, giành phơi áo quần trước khi Ba làm, nghe Ba khen mà muốn khóc. Con có thể là đứa con giỏi, nhưng chưa bao giờ thực sự là đứa con ngoan, phải không Ba?

Một tháng con về nhà, hăng hái vào bếp phụ Mẹ nấu nướng, rửa chén sau khi ăn – những thứ mà con luôn có đủ lí do để trốn tránh: nào là “Con phải học! Con có nhiều bài tập lắm!”, nào là “Hôm nay con mệt.”… Đó là lần đầu tiên con thấy làm việc nhà cũng khiến con vui đến thế.

Một tháng con về nhà, cái Tết đầu tiên lăng xăng soạn đồ, cắm hoa,… cúng Tất niên, hớn hở kêu em xuống để cả nhà mình cùng chuẩn bị. Trong một khoảnh khắc con khựng lại khi nhận ra tất cả các năm trước đây Ba đều tự làm tất cả mọi việc. Một mình.

Một tháng con về nhà, rồi con lại đi. Vẫn sẽ là Ba làm tất cả việc nhà. Rồi đến hè, em đi học Tôi Tài Giỏi! – sẽ thôi ương bướng cãi lời, sẽ biết giúp Ba Mẹ đỡ vất vả, sẽ biết nghĩ nhiều hơn…

Morning Buffet at Camellia Hotel, Hue City

My lovely family ♥

Một tháng con về nhà, để biết thương Ba Mẹ thật nhiều.
Bởi con biết Ba Mẹ là người hùng, nhưng không có nghĩa là thần thánh.
Và bởi con đang khóc
ngay lúc này đây
như một đứa trẻ…

Nguyễn Đỗ Phương Giao – Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!

Chia sẻ ý kiến (8)

 

  1. PHAN ĐÌNH QUANG nói:

    Chào bé mà không bé !
    Phương Giao ! cháu đã tự làm nên một sản phẩm một món qua vô giá trong lòng Ba Mẹ trong mắt mọi người rồi đó.

  2. Ngô Quỳnh Tiên nói:

    Và Kenmi ..
    .. Cũng sẽ là người hùng of Ba Mẹ ..
    Kenmi tuyệt vời
    >:D<
    P/S:C làm e thix học TTG wá nghe..keke

  3. Nguyễn Đỗ Phương Giao nói:

    Ba mẹ vừa gọi báo cho em là ba mẹ đã (tìm thấy và) đọc được rồi :”>

  4. Dad nói:

    Ba rất bất ngờ và cũng vô cùng xúc động – hãnh diện vì những suy nghĩ của Con Gái mà từ bấy lâu Ba vẫn nghỉ “Nó chỉ là trẻ con”.
    Ba không nghỉ rằng Con Gái Ba đã thực sự trưởng thành như vậy (?)
    . . . Cuộc đời không bao giờ đẹp như tiểu thuyết; những suy nghỉ cho dù đã chính chắn; . . . nhưng . . . để đạt được những ước mơ chân chính là cả một thử thách phía trước không hề đơn giản !
    Tuy nhiên, Ba luôn có cảm giác (Một cảm giác rất thực !) rằng con gái Ba sẽ vượt qua được mọi thử thách trong đời thường để đạt được một cuộc sống đích thực.
    Mọi hạnh phúc . . . mọi ước mơ . . . rồi sẽ đến !
    Chúc Lux thành công !

  5. Bach Thu Ha nói:

    Bài viết cảm động lắm! chắc chắn khi Ba mẹ của Phương Giao đọc được sẽ rất vui và hạnh phúc vì Giao đã hiểu được sự hy sinh của ba mẹ dành cho Giao. Gia đình em thật là hạnh phúc.

  6. Lê Thị Ngọc Ánh nói:

    Chào Phương Giao, mình rất đồng cảm với bạn về cảm giác ấy.
    Ngay ngày đầu tiên tham gia khóa học TTG mình đã khóc rất nhiều vì Mẹ, vì những lỗi lầm của mình đã gây ra.
    Đến ngày thứ 2, khi trải qua hành trình lịch sử đó, mình bàng hoàng ghê lắm, mình sợ lắm, sợ mất đi điều quan trọng nhất mà bấy lâu nay mình không cố gắng gìn giữ. Lúc ấy mình mới biết Yêu mẹ là như thế nào. Tình yêu ấy hiện rõ đến mức mình có thể cảm thấy được, sờ được, nghe được…
    Và mình cũng giống Giao vậy đó, tối ngày thứ 3, mình đã cố gắng hết sức để nói với mọi người rằng Mẹ mình là Người hùng như thế nào. Và mình cũng đã nói được những lời thiêng liêng đó.
    Chúng ta thật hạnh phúc phải không? Vì đã biết yêu và trân trọng nhữn gì mình có. hihi
    Cảm ơn TTG, cảm ơn TGM đã cho mình nhận ra điều đó.
    Chúc tất cả mọi người nhanh đạt được ước mơ của mình.

  7. Lê Văn Nhân nói:

    Chị thật tuyệt, TTG thật tuyệt. Chị biết không, ngay sau đêm thứ 2 em đã lần đầu tiên dám nói câu “Con yêu ba, con yêu mẹ” mặc dù e chẳng phải là người dễ bộc lộ cảm xúc và thậm chí là còn cãi vã vs cha mẹ thường xuyên. Em không học giỏi được như chị nhưng vì bản thân, vì ba mẹ_những ANH HÙNG thật sự của đời em, em sẽ cố gắng học tập thật tốt…Gonna make it mine !

  8. nhanhen nói:

    Phương Giao ah, cảm ơn bạn, mình nhìn thấy mình trong tâm sự của Giao, những giọt nước mắt cũng đang lăn trên gò má mình… Mình cảm ơn bạn đã chia sẻ những điều tâm sự đó, những điều mình chỉ dám nói trong cuốn nhật ký của mình, chưa dám gọi tên, chưa dám nói nên lời với mẹ, với cha… cảm ơn Giao…

Chia sẻ ý kiến