
Đăng ngày 6/02/2010
Vậy là đã 2 tháng kể từ ngày em tham gia khoá học Tôi Tài Giỏi!.Thời gian sao trôi nhanh thế. Vèo một cái đã hết 2 tháng. Trong suốt 2 tháng ấy, em đã có tiến bộ cực kì nhiều! Trong suốt 2 tháng ấy, em đã làm những việc mà trước đây em không tin em có thể làm được!Và cái tinh thần Tôi Tài Giỏi! vẫn còn. Đi theo em như hình với bóng…
…Hôm nay trời nóng (Tết năm nay lạ quá, nóng ơi là nóng!) , em …hết áo mặc, đã xài hết mấy bộ áo cộc tay rồi.Nhìn vô tủ quần áo, còn lại mỗi cái áo Tôi Tài Giỏi! (vốn để dành kỷ niệm), em lấy ra rồi ngẫm nghĩ: “…thôi mặc tạm!” Cái áo ấy vẫn như thế, mang đậm sắc Tôi Tài Giỏi! không sai vào đâu được! Cái màu trắng ấy sao mà đẹp thế, như gợi lại một kỉ niệm gì đó đã xa nhưng vẫn còn in dấu ấn đậm đà…
Em mặc vào.Cái cảm giác ngày mình thay đổi đột nhiên trào về, cái ngày ấy…vẫn rõ y nguyên…những kỉ niệm thật đẹp…Xúc động quá! Cái cảm giác ấy thật thân quen như thể nó luôn luôn ở bên mình và đó chính là…”một phần của ngọn lửa”. Ngọn lửa bùng cháy đột ngột to lớn.Nó không còn âm ỉ nữa.Đôi mắt khác hẳn, em nhìn vào gương, thấy mình sao thay đổi thế…người lớn hẳn…lớn theo kiểu của một Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!. Thời gian trôi qua rất mau nên thay đổi ở đây là về tinh thần (thể chất thì đương nhiên rồi!). Sau có hai tháng thực hành thôi mà thay đổi chóng đến vậy ư? Một con người mới! Mới hoàn toàn sau 2 tháng thực hành.Có thể cảm nhận được người hùng trong em cũng đang vui mừng vì sự thay đổi đó…
Chiếc áo này…mang lại một “phần của ngọn lửa” bùng cháy.Dòng chữ TÔI TÀI GIỎI! in đỏ đằng sau, trông “oai” quá. Hai tháng “giời” mới được mặc lại chiếc áo này, mới có hai tháng thôi mà chiếc áo ấy như một người bạn cố tri.
Đột nhiên trong lòng nghĩ:
- “…mình đã xúng đáng chưa?”.
“Đương nhiên rồi!” – người hùng cho ý kiến.
- “Ừm, được đấy, nhưng thực sự chưa?“
…2 tháng qua, công nhận là đã có một chút ít lửa bị thui chột,
Chà!…Đôi mắt lại biến đổi- mạnh mẽ hơn, “Vậy phải làm sao để cảm thấy thật sự là xứng đáng với nó? Giải pháp đâu? Đến với ta”…Hãy tận dụng nó như một ngọn đuốc thắp lại ngọn lửa vốn đã có sẵn.
Chính vì thế, dù có xứng đáng hay không đi chăng nữa, vẫn cứ mặc vào, để cảm nhận lại! Tận dụng, tận dụng và tận dụng.Nó như là một vật đánh thức vậy.Khi mình chuẩn bị làm việc trái như lười hay trì hoãn, hãy tự hỏi: “Mình đang lựa chọn không xứng đáng với chiếc áo Tôi Tài Giỏi! phải không? Mình là một cử nhân Tôi Tài Giỏi! cơ mà, tại sao mình phải lựa chọn làm như vậy? Điều này không phải bản chất của mình, mình tốt sẵn rồi. Cố lên, vì chiếc áo của Tôi Tài Giỏi!.”
Thật tình cờ, chiếc áo ấy đã trở thành một cái “neo” của em.Một cái neo của động lực, động lực vươn lên. Một tinh thần Tôi Tài Giỏi!
Lê Tấn Phát – Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!
Xin chân thành cảm ơn những lời chia sẻ và động viên của anh.
Chúc cho anh và gia đình luôn hạnh phúc và thành đạt.
Thân mến.
TGM Corporation.
Xin gửi lời chào và lời chúc thành công đến với TGM
Sau khi được giới thiệu về mục đích & Hiệu quả của khoá học Tôi tài giỏi…
Tôi đã tìm mua sách và tìm hiều.
Tôi có một số cảm nhận như sau:
Mục Đích chương trình là rất trong sáng, vì cộng đồng, vì người việt ( đặc biệt là phổ biến tri thức của Tgiới về đất nước )
Phương pháp triển khai và Kết quả đạt được đã phần nào khởi sắc.
Tôi rất mong các bạn tiếp tục trau rồi tri thức, chắt lọc tinh hoa đưa về phục vụ quê hương đất nước .
Xin chào tạm biệt ./.
Lương Tất Thắng.
ban oi minh van k hieu cai chuong trinh nay la the nao,neu nhu co thoi jan ranh ban add nick emla_sieunhan2000,rui cho minh hoi 1so van de ve khoa hoc nay nhe.minh cung rat mun tham ja khoa hoc nay.mong hoi am cua ban,