Hành trình đi tìm hạnh phúc

Đăng ngày 25/06/2010

Thế là đã một tuần từ ngày tôi sống sót trở về từ “Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao”. Những cảm xúc lẫn lộn trong tôi dường như vẫn không thể kiểm soát được. Mới như ngày hôm qua đấy thôi…

Trước khi đến với khoá học tôi đã được nghe rất nhiều lời đe doạ của các “tiền bối” đi trước. Chấn thương có. Đau đớn có. Tuyệt vọng có… Và đương nhiên cũng có rất nhiều lời khuyên, lời cổ vũ tinh thần. Tôi được nghe về một người bạn đã “lựa chọn” đi cuối cùng. Vì: “Tớ sợ khi mà tớ đã lên log rồi thì tớ sẽ không còn sức để đỡ những người khác nữa. Thế nên tớ quyết định đưa tất cả mọi người qua trước rồi mới có thể yên tâm lên log được.”

Tôi còn đọc được bài viết của em họ tôi nữa. Bài cảm nhận đó. Nếu không đọc, thì có lẽ giờ tôi vẫn không biết em dễ thương như thế nào. Đọc bài viết của em, tôi càng mong đợi hơn ở Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao.  Mong rằng mình sẽ cũng cảm nhận được hạnh phúc như em.

Và tôi đã đúng
Ở đó tôi phát hiện ra những cảm xúc mà tôi tưởng như mình sẽ không bao giờ có được.

Lần đầu tiên tôi đứng trên log. Mục tiêu của tôi là: Tự lập. Tôi bước đến mục tiêu mà không cảm nhận được gì. Đầu óc trống rỗng. Có thể đến đích được đấy. Nhưng khi chị coach hỏi: “Em có hạnh phúc không?” Thì tôi chẳng thể cảm thấy gì. Vô cảm. Tôi đã lựa chọn bước xuống đi lại một lần nữa. Thật chậm. Thật hạnh phúc. Nhưng tại sao trong đầu tôi lại trống rỗng đến thế. Tôi không thể cảm nhận được chút gì! Dù có cố gắng mường tượng ra đến mấy. Đến lần thứ ba thì chị coach bảo tôi nên suy nghĩ lại về mục tiêu của mình, về cảm xúc của mình. Tôi thật sự cảm thấy thất vọng về bản thân. Chẳng nhẽ tôi lại vô cảm. Lại quên đi cảm xúc nhanh như vậy sao?!

Tôi đã nghĩ mãi về mục tiêu của mình. Liệu đó có phải là điều tôi thật sự muốn không? Hay đấy chỉ đơn giản là “phương tiện” để tôi đạt được tới mục tiêu thật sự của mình?

Trong lúc tôi đang phân vân về mục tiêu của mình. Tôi thấy bé. Bé Long. Bé thật là lạ. Nhiệt tình. Xông xáo. Bé luôn là người đứng ở log đầu tiên và cũng là người cuối cùng… bé chiến đấu đến cùng với tất cả mọi người. Kể cả người bé quen hay không quen. Kể cả khi bé đã thành công rồi, bé vẫn tiếp tục trụ lại đứng bên log với mọi người. Lúc tôi nhìn bé thì bé đã mệt rồi. Bị thanh log đập vào chân bao nhiêu lần. Tay rát, mỏi rã rời. Bé phải xịt ête để có thể “đỡ được các bạn lâu hơn”. Lúc đấy tôi rất muốn giúp bé. Tôi muốn đỡ hộ bé. Để bé có thể nghỉ một lúc. Chỉ một lúc thôi cũng được… Nhưng…đấy là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự vô dụng của mình. Tôi bất lực. Người tôi quá bé, chiều cao cũng không đủ. Tôi đã cố trèo lên cả giàn sắt để đỡ mọi người. Nhưng dường như tôi chỉ làm vướng chân. Có bé còn không dám đập tay nữa vì “Chị bé thế này không đỡ được đâu”. Bé lại phải chạy ra thay tôi đỡ… Bé hẳn là mệt lắm. Chân tay mỏi nhừ rồi. Thế nhưng bé cứ cười…cười mãi thôi…

Lúc đấy tôi chỉ ước tôi có thể cao hơn, đủ mạnh để có thể đỡ mọi người. Lúc đấy tôi đã nhận ra mục tiêu lớn nhất của tôi: Tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn! Thật mạnh mẽ! Để có thể bảo vệ những người mà tôi thương! Tôi muốn có đủ sức mạnh, có đủ khả năng để có thể giúp đỡ…để bảo vệ mọi người. Tôi muốn mỗi khi mọi người có chuyện gì thì tôi có khả năng làm cho mọi người vui lên, cười lên, quên hết mọi buồn phiền. Tôi muốn là chỗ dựa tinh thần cho mọi người. Tôi muốn bảo vệ họ!

Tôi là người đầu tiên lên log chiều ngày thứ hai. Xung quanh tôi có rất nhiều bạn bè. Rất nhiều người ở bên. Cả các bạn nhóm 7 đã xong cũng sang giúp nhóm tôi. Tôi thật sự rất xúc động. Chưa bao giờ tôi có nhiều bạn bè ở bên như vậy. Tôi tin là tôi có thể làm được! Tôi tin vào những người bạn đang đứng đây. Tôi tin tôi có thể vượt qua được thử thách này!

Thế nhưng không dễ dàng như tôi nghĩ. Thật khó có thể nắm bắt được mục tiêu, nắm bắt được cảm xúc. Lúc cuối log, đứng trước mục tiêu, ở cấp độ 4 tôi còn bị phân tâm. Chân bị đập giữa thanh gỗ và thanh sắt. Đau ê ẩm. Tay tôi đã mỏi nhừ, dường như không muốn đập nữa. Không thể đập giữ vững được nữa. Tôi đã định bỏ cuộc. Tôi định bước xuống, tự nhủ với bản thân: “Chỉ nghỉ một chút thôi. Chỉ cần nghỉ một chút thôi. Rồi đứng lên đi tiếp sau cũng được mà”. Tôi trì hoãn trong một phút yếu đuối.

Và đương nhiên, tôi ngã. Nghĩ là không thể đứng lên được nữa. Và đấy là lần đầu tiên tôi nhìn xuống. Trong khoảnh khắc đấy. Tôi nhìn thấy bé. Bé Tùng. Bé đang đau. Rất đau. Tôi biết tôi đập rất mạnh. Nhưng không ngờ mạnh đến vậy. Bé đau nhưng vẫn cố giữ vững. Vẫn đứng đấy đỡ tôi. Chẳng nhẽ tôi lại để cho bé thất vọng?! Để cho những cố gắng của bé trở nên vô ích?! Những người bạn của tôi đã phải chịu đau đớn để đưa tôi đến đích cơ mà. Không! Tôi không được phép ngã nữa! Tôi nhất định không được ngã xuống một lần nào nữa!

Đến lúc bản nhạc ấy cất lên. Đến lúc tôi ôm mục tiêu của mình. Nắm trọn nó trong vòng tay. Trong tôi tràn ngập hạnh phúc. Tất cả cảm xúc đột nhiên vỡ oà cùng một lúc. Tôi dường như không thể cảm thấy thanh log chao đảo nữa. Chỉ có tôi và mục tiêu của tôi thôi.

“Tôi Hàng Khủng” là nơi lần đầu tiên tôi cảm nhận được “khóc vì bạn mình” là như thế nào. Cảm giác ấy thật khó diễn tả thành lời…
“Tôi Hàng Khủng” là nơi tôi gặp những con người rất tuyệt vời – Những con người có khả năng “tạo nên sự khác biệt”:
Có chị coach dù “chao đảo” thế nào cũng cười thật tươi. Một nụ cười mà làm cho ai nhìn thấy cũng phải “ngớ ngẩn” cười theo.
Có anh coach mới đi công tác về đã nhảy vào chiến đấu ngay cùng với mọi người.
Có chị coach nhìn rất “lạnh lùng” nhưng không phải “lạnh lùng”. Nhìn em bằng ánh mắt tin tưởng 100% khiến cho em tự tin. Không thể nghi ngờ bản thân nữa.
Có anh coach đã làm 2 khoá trong Hồ Chí Minh giờ bay ra chiến đấu tiếp với Hà Nội mặc kệ mệt mỏi. Kể cả khi gặp một học viên đặc biệt cứng đầu đi nữa.
Có chị coach tuyên bố chắc nịch một câu: “Em ý ý chí thép đấy” mà tự nhiên thấy mình thật mạnh mẽ.

Tất cả các coach như không biết mệt mỏi. Vừa xong nhóm này đã nhảy ngay sang nhóm khác giúp đỡ. Mặc kệ cho thương tích đầy mình. Mặc kệ cho mệt mỏi kéo các anh chị lại. Các anh chị vẫn bằng mọi cách. Gào. Thét. Đạp. Đẩy. Có các bạn nhóm 7 tuy xong đầu tiên đấy. Nhưng vẫn tản ra. Giúp từng nhóm một không ngần ngại. Kể cả những người họ quen…hay không quen.

Có bé bảo rằng: “Sao chị có phải là con gái không đấy? Đập còn đau hơn cả con trai!”. Vậy mà các bé vẫn ở bên tôi cho đến giây phút cuối cùng. Có những bạn chiến đấu đến tận cùng. Với mục tiêu “Tất cả cùng vượt qua”. Mệt. Khát. Kiệt sức. Kệ thôi. Có ý nghĩa gì đâu khi dù chỉ một người còn chưa thành công.

Cảm ơn các anh chị TGM đã đưa khoá học đến với bọn em. Cảm ơn các anh chị coach, biết rằng “bầm dập” lắm nhưng các anh chị vẫn chiến đấu với bọn em đến giây phút cuối cùng. Và tôi xin chân thành cảm ơn đến những người bạn nhóm 6 và nhóm 7. Những người ở bên tôi. Những người đã đỡ tôi, để tôi bay đến với “mục tiêu” của mình.

“Tôi Hàng Khủng” là nơi tôi gặp những người “Anh hùng hạng nhất” – những người vô cùng đặc biệt – những người….có lẽ chính họ cũng không biết đâu nhưng họ đã tạo nên sự khác biệt đối với một người nào đó. Là nơi mà những cảm xúc cứ tuôn trào không kìm nén. Để rồi biết rằng khi những cảm xúc đấy hoà trộn lại, ta sẽ cảm nhận được “Hạnh phúc để thành công”.

Minh Trang – Học Viên Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao

Chia sẻ ý kiến


Chia sẻ ý kiến (6)

 

  1. Vũ Minh Trang nói:

    @Đinh Quốc Hoàng: Cám ơn coach Quốc Hoàng đã động viên ;) ) nhất định học viên Minh Trang sẽ đi CRT nhiệt tình luôn :) )
    @Nguyễn Thanh Hưng: Bạn cũng là cử nhân ah :D
    @thuy ngoc thuong: Bạn đang gặp vđề gì ah?
    @Nguyễn Quý Vương + Vũ Đức Thịnh: Hì chị đây các bé :X các bé là bé nào nhỉ? Chị chỉ nhớ mặt thôi :”> Có gì hỏi Tuấn vừa đỗ coach để add facebook chị nhớ :X

  2. Vũ Đức Thịnh nói:

    ^^ e cũng nhóm 7 nè :X. Minh Trang có phải là bà chị sn92 nhóm 6 k nhỉ? hình như e cũng kí lên áo chị r` thì phải. Chúc mừng pà chị đã vượt qa thử thách nhé, hãy nhớ lấy giây phút đó, nó tuyệt vời làm sao.
    E ko có đc sự giằng xé cảm xúc mạnh như c, nhưng e vẫn có đc cái cảm xúc “hạnh phúc để thành công” nó thế nào. Cứ mỗi tối trước khi đi ngủ, e lại dành tầm 15′ đến 30′ để nghĩ về mục tiêu của mình, mình cảm nhận đc nó thế nào, và mình hạnh phúc vs những cảm xúc đó ra sao.
    Dù sao đi nữa, khóa 12/13-6 của mình cũng là khóa xuất sắc nhất. Hãy cùng chúc mừng vì điều đó :)

  3. nguyễn quý vương nói:

    bài viết của chị hay quá. Đọc xong bài viết của chị làm em nhớ lại 2 ngày diễn ra khóa học. Cám ơn chị đã nhắc đến nhóm 7 bọn em

  4. thuy ngoc thuong nói:

    viết hay thật đó , nhưng mà bạn trang có thể truyền cho tôi ít lửa được ko nhỉ , tôi đang rất cần để sống đây

  5. Nguyễn Thanh Hưng nói:

    Đọc xong bài viết của Minh Trang tôi cảm thấy mình cũng vừa từ “Tôi quái thú” trở về ^_^. Rất chân thành, rất nhiệt huyết và tràn đầy quyết tâm – đó là những gì tôi cảm nhận được trong bài viết này.
    “Vấn đề không phải là bạn bị đau thế nào, vấn đề là ở chỗ bạn chịu đau tới mức nào và có tiếp tục phấn đấu hay không mà thôi” – adamkhoo.

  6. Đinh Quốc Hoàng nói:

    chúc mừng học viên Minh Trang đã trở thành thứ dữ. Mong là lửa nhiệt huyết sẽ mãi còn trong tinh thần của bạn :D