<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Khóa học Tôi Tài Giỏi! &#187; Cảm nhận</title>
	<atom:link href="http://www.toitaigioi.com/chuyen-muc/cam-nhan/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.toitaigioi.com</link>
	<description>Khóa học Tôi Tài Giỏi! do Công ty Cổ phần TGM tổ chức. Khóa học về kỹ năng sống và kỹ năng mềm cho giới trẻ hàng đầu Việt Nam.</description>
	<lastBuildDate>Thu, 29 Jul 2010 08:25:23 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.0</generator>
		<item>
		<title>Tập đi lần thứ hai trong đời!!!</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/tap-di-lan-thu-hai-trong-doi/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/tap-di-lan-thu-hai-trong-doi/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 Jun 2010 03:03:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3797</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/tap-di-lan-thu-hai-trong-doi/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="48" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG_NC_logo-300x96.png" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG NC Logo" title="TTG NC Logo" /></a>Hôm nay là ngày cuối cùng của khóa học Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao, một lần nữa tôi được trải nghiệm cảm xúc “hạnh phúc để thành công”. Nếu như khóa học Tôi Tài Giỏi! tôi phải chiến đấu với bản thân mình để chiến thắng, thì đến với Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao tôi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Ftap-di-lan-thu-hai-trong-doi%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Ftap-di-lan-thu-hai-trong-doi%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: justify;">Hôm nay là ngày cuối cùng của khóa  học <strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</strong>, một lần nữa tôi được trải nghiệm cảm xúc  “hạnh phúc để thành công”.</p>
<p>Nếu như khóa học <strong>Tôi Tài Giỏi! </strong> tôi phải chiến đấu với bản thân mình để  chiến thắng, thì đến với <strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao </strong>tôi hiểu một điều: không thể thành công  một mình được, thành công chỉ đến khi mình thật sự nỗ lực và giúp đỡ  bạn bè mình thành công.</p>
<p style="text-align: justify;">Buổi sáng đầu tiên, anh Khoa có nói rằng: Thành công trong  khóa học <strong>Tôi Tài Giỏi! </strong> các học viên phải tham gia 100% nhưng để thành công trong  khóa học này, tất cả các học viên phải tham gia 1000.000%. Tôi cười thầm  trong bụng “anh cứ đùa, em sẽ là người vượt qua đầu tiên trong nhóm”.  Khi ra bãi chiến trường thì tôi càng tin điều tôi nghĩ là đúng “ có gì  đâu mà, chẳng qua là giữ thăng bằng là xong” (tôi nhớ ngày bé còn leo  cây cao chót vót còn không sợ  ).</p>
<p style="text-align: justify;">Vậy nên tôi là người xung phong đi đầu tiên các bạn à.  Sau khi mặc dụng cụ bảo hộ vào, tôi bắt đầu “xung trận” với một nụ cười  của niềm tin chiến thắng. Trời đất !!! nụ cười được 5s các bạn à, tôi  ngã, đứng dậy, lại tiếp tục ngã. Các bạn trong nhóm động viên rất nhiều  “cố lên, cố lên, cố lên &#8230;”, tôi ngã càng nhiều hơn, tôi cảm giác như  không thể tiến đến mục tiêu của mình nếu “đời chao đảo” như thế này.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi  là một kỹ sư cấp thoát nước các bạn à, mục tiêu của tôi là trở thành  triệu phú năm 35 tuổi, một người đi tuyên truyền bảo vệ môi trường và  làm từ thiện. Nhờ sự giúp đỡ của các coach tôi nhận ra rằng mình còn  nhiều thói quen xấu phải thay đổi : kế hoạch không rõ ràng, không quyết  tâm, còn sợ hãi, còn lười biếng. Tôi bắt đầu tưởng tượng ra ngày mình  đạt được mục tiêu, nhưng thật sự nó rất mơ hồ và tôi lại ngã, ngã và ngã  &#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Tất cả các thành  viên trong nhóm 8 thân yêu cũng tiến lên để chinh phục mục tiêu của  mình. Ai cũng hừng hực khí thế hô vang “hạnh phúc để thành công, tập  trung vào mục tiêu”, ai cũng muốn đạt được mục tiêu thật nhanh chóng để  tận hưởng cảm giác chiến thắng. Sự quyết tâm hiện rõ trên từng khuôn mặt  mỗi người, những giọt mồ hôi đã ướt đẫm cả vai áo, các thành viên trong  nhóm không một ai qua được trong lượt đầu tiên. Chúng tôi tiếp tục ngã  xuống trong những lần tiếp theo, cảm giác chân tay ê ẩm hết cả, không  một ai qua được trong buổi sáng.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi lại nghĩ về hình ảnh tôi còn bé, những lúc tập đi với  bước chân đầu tiên cũng chao đảo hệt như lúc này, cũng ngã, ngã và ngã  nhiều lần, sao tôi lại không bỏ cuộc nhỉ, sao không bò cho đỡ đau mà tập  đi làm gì nhỉ. Tôi nhớ về anh Nick vujicic, về Mattie, về hình ảnh đại  bàng tập bay, &#8230; và tôi lựa chọn mình không thể “bò qua cuộc đời” được,  phải đứng dậy bước đi bằng đôi chân của mình.</p>
<p>Buổi trưa đến thật nhanh, anh Khoa “xấu  trai” xuất hiện trong tiếng nhạc hoành tráng. Anh mỉm cười với ánh mắt  “hình viên đạn” :</p>
<p style="text-align: justify;">- xin chúc mừng các bạn học viên, bạn nào  đã vượt qua thử thách đưa tay!</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi quan sát nhưng không một cánh tay nào giơ lên cả, tất cả  các bạn học viên đang mệt mỏi bỗng cười tươi không hiểu vì anh Khoa  trông hài hước hay vì nghĩ ai cũng “tài giỏi” giống mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau giấc ngủ trưa, tôi suy nghĩ về mục  tiêu của mình, điều mà tôi khao khát đạt được. Tôi điều chỉnh lại mục  tiêu của tôi đó là trở thành diễn giả năm 31 tuổi. Nhóm 8 thân yêu cùng  với các “thiên thần áo đen” lại bước vào chiến trường “đẫm mồ hôi”. Tôi  nhớ lại mục tiêu của khóa học này, đó là đạt được mục tiêu của mình và  giúp các bạn của mình đạt được mục tiêu. Chúng tôi họp nhóm và đưa ra  chiến lược thích hợp để tiến đến mục tiêu&#8230; Ngã, bước tiếp, ngã, bước  tiếp&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Hơn hai giờ trôi qua, không ai vượt qua được khi “đời chao  đảo”. Tôi thật sự thấm mệt, trong đầu thoáng xuất hiện ý nghĩ :mình  không thể vượt qua, tôi mất niềm tin vào bản thân. Đến lượt anh Tuấn  chinh phục mục tiêu của mình, anh tiến lên với nụ cười trên môi. Nụ cười  như truyền thêm sức mạnh cho từng thành viên trong nhóm. Anh bước từng  bước, anh ngã, lại bước tiếp, vẫn ngã, &#8230; Cố lên! Cố lên! Cố lên! –  chúng tôi hét lên.</p>
<p style="text-align: justify;">Các coach ra sức động viên, anh tiến lên rất  kiên cường. Anh ngã, ngã, ngã &#8230;. lần này như không thể đứng dậy được,  anh cố gượng dậy và loạng choạng. Anh có mục tiêu trở thành luật sư năm  30 tuổi. Anh muốn giúp đem lại sự công bằng cho xã hội. Anh vẫn tiếp  tục bước tiếp con đường anh chọn, “đời chao đảo” không ngừng, nhưng  không gì ngăn cản được bước chân anh. Tôi hiểu tất cả những khó khăn làm  anh mạnh mẽ hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chiến thắng trong niềm vui vỡ òa của chúng tôi,  anh là cánh chim đầu đàn trong đàn chim én. Thành công đã đến sau thời  khắc khó khăn nhất, tất cả rồi cũng qua, anh đã làm được. Tiếng nhạc  chúc mừng chiến thắng vang lên, không gì diễn tả được giây phút đó các  bạn à.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúng tôi cùng các coach đã khoác tay nhau chúc mừng anh vượt qua  được thử thách của mình.<br />
Sau  đó thì lần lượt các thành viên cũng vượt qua thử thách, chúng tôi tin  anh Tuấn làm được mình cũng làm được, chúng tôi hiểu được rằng hạnh phúc  không phải đâu xa cả, nó nằm ngay trong bản thân mình, trong mỗi bước  chân mình đi, trong mỗi nụ cười, trong từng giọt nước mắt, từng lời động  viên của coach. Quá trình mình  tiến đến mục tiêu chính là hạnh phúc.</p>
<p style="text-align: justify;">Cảm ơn các coach: Phong béo, Phương mập,  Phụng kều, Huệ 4 mắt đã nhiệt tình giúp đỡ các thành viên nhóm 8 hoàn  thành khóa học TTG  NC.</p>
<p>Mình nhớ nhất câu này: “Khi đời chao đảo bạn phải làm gì” –  “Tập trung mục tiêu, hạnh phúc để thành công”. Các bạn xứng đáng được  trao huy chương “tôi đạp giỏi” (hì hì), chính các bạn mới là những người  tham gia 1.000.000%.</p>
<p>Cảm  ơn anh Khoa, cảm ơn TGM.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong><br />
</strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong>Nguyen Thanh Hung </strong></p>
<blockquote>
<p style="text-align: right;"><strong>Bài viết này là trong số  loạt bài Hạnh Phúc Để Thành Công</strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><a href="http://www.toitaigioi.com/con-duong-hanh-phuc-toi-di/" target="_blank">Tôi hiểu con đường hạnh phúc tôi đang đi</a></strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><a href="http://www.toitaigioi.com/cam-xuc-hanh-phuc-de-thanh-cong/" target="_blank">Có một cảm xúc gọi là hạnh phúc để thành công</a></strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><a href="http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-de-thanh-cong/" target="_blank">Hạnh phúc để thành công</a></strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><a href="http://www.toitaigioi.com/hai-ngay-tuyet-voi-cua-ttg-nang-cao/" target="_blank">Hai ngày tuyệt vời của Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</a></strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><a href="http://www.toitaigioi.com/coach-nguyen-hoang-nam-hanh-phuc-de-thanh-cong/" target="_blank">Coach &#8211; Hạnh phúc để thành công</a><br />
</strong></p>
</blockquote>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/tap-di-lan-thu-hai-trong-doi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>8</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tôi hiểu con đường hạnh phúc tôi đang đi</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/con-duong-hanh-phuc-toi-di/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/con-duong-hanh-phuc-toi-di/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 20 May 2010 08:07:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3529</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/con-duong-hanh-phuc-toi-di/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="48" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG_NC_logo-300x96.png" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG NC Logo" title="TTG NC Logo" /></a>Tôi hỏi họ tôi có thay đổi không. Họ trả lời KHÔNG. Đúng. Tôi không thay đổi. Tính cách, bề ngoài của tôi không chút thay đổi. Cái tôi thay đổi là cách suy nghĩ của tôi, và cái đó họ sao nhận thấy được. Bước đầu của con đường hạnh phúc Đó là ngày [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fcon-duong-hanh-phuc-toi-di%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fcon-duong-hanh-phuc-toi-di%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: justify;"><em>Tôi hỏi họ tôi có thay đổi không. Họ trả lời KHÔNG. Đúng. Tôi không thay đổi. Tính cách, bề ngoài của tôi không chút thay đổi. Cái tôi thay đổi là <strong>cách suy nghĩ</strong> của tôi, và cái đó họ sao nhận thấy được.</em></p>
<p><strong>Bước đầu của con đường hạnh phúc</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Đó là ngày tôi xác định lại mục tiêu của mình. Trước khóa học TTG, trong khóa học, mục tiêu của tôi là ĐI DU HỌC. Tôi mới chỉ nghĩ đến nó vì đó là ước mơ của tôi. Khi đứng trên log, coach hỏi tôi: &#8220;Mục tiêu của bạn là gì&#8221; &#8211; &#8220;Là đi du học&#8221;. Sau 4 tháng của khóa học TTG, 1 tháng sau khóa TTGNC, tôi đã tìm ra mục tiêu của mình là gì. Giờ nó rõ ràng, đầy đủ.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Đỗ Đại học : Đại Học Hà Nội &#8211; Quản trị kinh doanh &#8211; 24đ (giành học bổng của khoa quốc tế)</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Học Đại Học: Trường ĐHQT RMIT tại VN &#8211; Tốt nghiệp &#8211; Thi đạt 6.5 IELTS &#8211; Học bổng bằng MBA tại Úc</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Bạn có biết, khi một mục tiêu thay đổi, cảm xúc của mình cũng thay đổi theo nó. Tôi đã hạnh phúc. Lửa trong tôi đang rừng rực. Tôi đang giữ nó trong tay mình, muốn ngấu nghiến nó, .. và tôi đang trên đường tới bắt trọn nó.</p>
<p><strong>Tôi đã từng chao đảo..</strong>..<br />
Sau khóa học, những dư âm thôi thúc tôi. Tôi thay đổi nhiều lắm. Bạn bè sợ những sự thay đổi của tôi. Trong lớp, tôi không khác người tự kỉ. Tôi cảm thấy mình không đc bạn bè khuyến khích sau khóa học. Tôi đã nghĩ, họ không thích con người mới của tôi. Tôi không chơi với họ 1 thời gian. Tôi đã nghĩ: &#8220;<em>Liệu họ có thực là 1 ng bạn trên lý thuyết không vậy?</em>&#8221; Câu hỏi ấy được đặt ra rất nhiều lần với tôi. Tôi đã sợ. Tôi nghĩ tôi thay đổi quá đà ư?? Tại họ, hay tại tôi vậy?</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi vực vấn đề học tập lên rất nhanh và được cô khen nhiều. Bố tôi cũng thấy vui hơn rất nhiều, tự hào về con lắm, khoe với bạn bè, với mọi người trong cơ quan. Tôi luôn có những cuộc gọi của các cô, các bác trong cty, bạn bố kể rằng bố đã khen tôi như thế nào, bố đã cười nhiều tới nhường nào.<strong> Tôi đã mỉm cười với bản thân tôi</strong>.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi từng là học sinh cá biệt ở lớp (k phải học dốt đâu nhé). Hạnh kiểm luôn TB, bị cô Chủ Nhiệm trù ẻo kinh khủng. Là học sinh dự thính, bị mời lên giám hiệu thường xuyên. Đình chỉ 3 lần. (Tôi không hư. Không đánh nhau hay làm gì trái với nhà trường. Nó cứ đến với tôi không bao giờ báo trước). Bố đã từng xấu hổ bao lần, đã khóc, đã nhiều đêm mất ngủ. (Tôi viết ra không phải để khoe với mọi người những thành tích tuyệt vời của tôi, và cũng không mong mọi người nghĩ tôi là 1 đứa hư hỏng, vì thực sự tôi chưa bao giờ vậy)</p>
<p style="text-align: justify;">Sau 28 ngày thay đổi, tôi bị nhiều áp lực khiến tôi nản nhanh chóng. Dù vẫn giữ đc lực học trên lớp, nhưng ở nhà bắt đầu có những dấu hiệu lười học, mất tập trung. Trước khóa <span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao </strong></span>1 tuần, tôi đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Tôi thấy mình không xứng đáng. Tôi đã mất lửa. Tôi thấy xấu hổ với bản thân, không dám đến với khóa học. Cuối cùng, tôi đã lựa chọn vẫn tiếp tục đi . 2 ngày trôi qua, lửa trong tôi âm ỉ, chờ được bùng lên.</p>
<p><strong>Tôi đã chọn</strong><br />
Về đến nhà, tôi đã ngẫm lại mọi thứ. Tôi nghĩ, giờ vẫn có thể làm lại. Mọi việc diễn ra suôn sẻ. Có người đã luôn động viên tôi, thúc đẩy tôi.. và tôi đã coi A như nguồn động lực cho tôi. Càng ngày tôi càng vững vàng hơn trên con đường mình đã chọn.</p>
<p><strong>Ý nghĩa của &#8220;Hạnh phúc&#8221;</strong><br />
<em><strong>Ngày 10 tháng 5 năm 2010: Bản đăng kí Coach training. </strong></em></p>
<p style="text-align: justify;">Cái cảm giác lo sợ ùa về với tôi. Cái sợ không thể xác định. Tôi sợ <strong>THẤT BẠI</strong>. Đó là nỗi sợ lớn nhất của tôi. A đi vắng, không liên lạc được với A. Tôi bối rối, k biết làm thế nào khiến mình bình tĩnh lại. Và, một cử nhân tuyệt vời đã giúp tôi. Anh không chỉ giúp tôi hết lo lắng, anh còn là người  khơi dậy lại lửa trong tôi. Cảm thấy biết ơn anh vô cùng. Nhờ có anh.. Cảm ơn anh! (Tạ Minh Thông). Đọc những bài trên VTTC của anh, tôi như tìm lại được mình vậy! Tôi đi tìm câu trả lời WHY COACH (tại sao bạn phải làm Coach &#8211; Câu trả lời của tôi rất mù mờ).</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Ngày 15 tháng 5 năm 2010: Hạnh phúc nhân đôi</strong><br />
Tôi có một người bạn học rất kém. Tính cách nó thực sự không ai chịu nổi, đến tôi là 1 người bạn thân của nó, chơi với nó suốt 16 năm cũng đã có những lúc không chịu được nó. Ương bướng, ngang, ham chơi, và thích kiếm tiền. Bạn đó không muốn học bởi trong mắt bạn đó, học chả để làm gì cả. Mẹ thì hay mắng, bạn đó ghét mẹ nhiều lắm và chỉ mong được ra khỏi nhà, tự lập với cuộc sống của riêng mình.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;<em>Tao không thể để mày như thế này được. Mày là bạn tao. Tao nghĩ mày nên theo học khóa học này. Tao không biết khi mày ra khỏi khóa học, mày sẽ chọn như thế nào, nhưng lúc đó sẽ là lúc mày tự lựa chọn, không ai khác có được sự lựa chọn ấy của mày cả. Và tao mong mày sẽ thay đổi&#8221; -  Tôi tâm sự.</em></p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;<em>T thấy t tốt. T chả việc gì phải thay đổi cả</em>&#8221; &#8211; Bạn tôi đáp trả.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;<em>Ok. Tao đã tham gia khóa học. Mày có thấy t thay đổi gì không</em>&#8221; &#8211; Tôi hỏi.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>&#8220;KHÔNG&#8221;</em>. &#8211; Bạn đáp trả lạnh lùng và bất cần.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;&#8230;&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Sau 20p, tôi nch với bạn đó, khuyên bạn đó hết lời, cuối cùng tôi đã nhận được câu trả lời: &#8220;Mày xin mẹ tao cho tao được học khóa đó nhé&#8221;. Cái tôi nhận được không đơn giản là vậy, tôi đã thấy được ở bạn tôi là sự thay đổi về suy nghĩ, cách nghĩ của bạn cởi mở hơn, không gò bó, không ngang ngược chút nào nữa. Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Mình đã thuyết phục được cái con người khó bảo đó rồi ư?? <em><strong>Hạnh phúc lắm lắm bạn biết không?</strong></em></p>
<p style="text-align: justify;">Cả 1 tối, tôi được tâm sự với X. X: &#8220;<em>Nói chuyện với em cảm thấy ấm áp</em>&#8220;. Một hạnh phúc nữa lại đến với tôi. Họ giúp tôi nhiều, tôi chưa thể giúp họ chút gì, nhưng tôi hạnh phúc vì cái tôi giúp họ, dù rất nhỏ nhoi thôi, là tinh thần, là sự &#8220;ấm áp&#8221; đó.</p>
<p style="text-align: justify;"><em><strong>A về rồi 12h01<br />
Ngày 16 tháng 5 năm 2010: Hạnh phúc cứ đến..</strong></em></p>
<p style="text-align: justify;">Một sáng Chủ Nhật dạy đến trường chuẩn bị cho họp phụ huynh lớp. Bảng điểm trước mặt tôi<br />
<strong>Trần Thùy Dương &#8211; xếp loại: K1 &#8211; 22; K2 &#8211; 5; Cả năm &#8211; 8</strong>.</p>
<p style="text-align: justify;">Có thể không phải là thứ 1, thứ 2.. nhưng cái tôi đạt được đó là sự cố gắng của mình. 17 bậc cho 1 kì. Hạnh phúc!! Bố cười. Tôi cảm nhận được nó, rằng bố đang vui lắm! Hạnh phúc nữa.. Tôi gọi sang bên kia cho mẹ. Khoe cho mẹ này, tâm sự với mẹ nữa. Kể cho mẹ những gì đã làm được ngày hôm qua, những gì đã trải qua, diễn tả cảm xúc hạnh phúc tột đỉnh của con gái mẹ hiện giờ. Mẹ nghẹn lời: &#8220;Con có biết con đang làm cho mẹ cảm thấy ấm áp nhường nào không con. Mẹ cũng hạnh phúc lắm.&#8221;. Tôi sung sướng lắm. Cảm giác làm mẹ vui. Mẹ luôn buồn vì chuyện gia đình. Mẹ đã hi sinh sức khỏe của mình, hi sinh thời gian cho con cái để đến 1 nơi xa lạ với hi vọng khiến bố tôi, nhà nội tôi không thể trách mẹ hơn gì nữa. Cầm bằng tiến sĩ trên tay, còn ai dám nói mẹ tôi là người tay trắng. Mẹ ngập ngừng hỏi tôi: &#8220;Đặt địa vị là con, nếu con phải chọn một tình yêu  và gia đình, con sẽ chọn sao?&#8221; &#8211; &#8220;Lựa chọn có hệ quả của nó mẹ!! Hì. Nhưng nếu là con thì con sẽ chọn gia đình, vì gia đình là thứ mình có chắc trong tay, không bh tuột nó mẹ ạ. Ty lúc đến lúc đi, không ai biết trước ngày mai mình có còn hay mất nó. Nếu người ta YÊU mình, ngta sẽ sẵn sàng hi sinh tất cả để đến được với mình. Mẹ đang yêu à (cười)&#8221;. Mẹ tâm sự: &#8220;Có một người rất yêu mẹ. Ở bên này, lúc bệnh tật, ng đó đã giúp mẹ rất nhiều. Ng đó muốn mẹ ở lại. Nhưng giờ mẹ đã tìm ra câu trả lời rồi con ạ. Cảm ơn con gái nhé. Mẹ cảm thấy mạnh mẽ hơn rất nhiều.&#8221;</p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc cứ tràn tới.. Giờ tôi ngẫm lại, tôi thấy đầy đủ những gì mình cần làm. Tôi cũng đã hiểu, khi đứng trên thử thách của Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao -  hạnh phúc như thế nào. Định nghĩa &#8220;Hạnh phúc&#8221; thật rõ ràng với tôi. Hạnh phúc không đơn thuần chỉ là niềm vui, mà nó còn xuất phát từ con tim mình. Mình hạnh phúc, mọi người cũng vậy.. Hạnh phúc lan tỏa!! Đó là điều hạnh phúc nhất. Tôi đã chọn đúng. Đã chọn thay đổi, chọn <strong>Hạnh phúc để thành công</strong>.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Nhật ký Cử Nhân Tôi Tài Giỏi! &#8211; Trần Thùy Dương</strong></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/con-duong-hanh-phuc-toi-di/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>13</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao &#8211; Thổi bùng quyết tâm</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/ttg-nang-cao-thoi-bung-quyet-tam/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/ttg-nang-cao-thoi-bung-quyet-tam/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 14 May 2010 08:50:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>
		<category><![CDATA[Thông Tin]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3487</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/ttg-nang-cao-thoi-bung-quyet-tam/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="100" src="http://www.toitaigioi.com/file/IMG_4613-2-300x200.jpg" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="IMG_4613 (2)" title="IMG_4613 (2)" /></a>Dành cho những bạn Cử Nhân Tôi Tài Giỏi! chưa tham dự Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao Sau khi kết thúc khóa học Tôi Tài Giỏi!, bạn đã được học rất nhiều về những phương pháp để hạnh phúc và thành công hơn trong cuộc sống. Bên cạnh đó, cuộc sống luôn đầy những thử [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fttg-nang-cao-thoi-bung-quyet-tam%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fttg-nang-cao-thoi-bung-quyet-tam%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<h3 style="text-align: center;">Dành cho  những bạn <strong>Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!</strong> chưa tham dự <strong>Tôi  Tài  Giỏi! Nâng Cao</strong></h3>
<p style="text-align: justify;"><strong><br />
</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong> </strong></p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://www.tgm.vn/file/TTG_NC_logo-300x96.png" alt="" /></p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi  kết thúc khóa học <strong>Tôi  Tài Giỏi!</strong>, bạn đã được  học rất nhiều về những phương pháp  để hạnh phúc và thành công hơn trong  cuộc sống. Bên cạnh đó, cuộc sống  luôn đầy những thử thách và thật  không dễ để luôn giữ cho ngọn lửa bên  trong bạn luôn bùng cháy, hay để  luôn tự tin và mạnh mẽ chiến đấu vì  những mục tiêu của mình.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter size-full wp-image-3496" title="Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao" src="http://www.toitaigioi.com/file/IMG_4613-2.jpg" alt="" width="560" height="374" /></p>
<p style="text-align: justify;">Nếu bạn mong muốn:</p>
<ul style="text-align: justify;">
<li>Biết  cách<strong> tự tạo hạnh phú</strong>c để vững  bước đi trên con đường  đến<strong> thành công</strong>.</li>
<li>Hiểu  rõ hơn những giới  hạn của bản thân để <strong>vượt  lên trên   những giới hạn</strong> đó.</li>
<li>Biết được đâu<strong> mục tiêu thật sự quan trọng</strong> trong cuộc   sống  của mình.</li>
<li><strong>Chiến thắng  nỗi  sợ hãi </strong>để trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.</li>
<li>Có đủ<strong> nghị lực và lòng kiên trì </strong>để theo  đuổi  mục tiêu đến  cùng.</li>
<li>Học cách làm cho người xung quanh luôn<strong> giúp đỡ </strong>mình trên con  đường ấy.</li>
</ul>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter size-full wp-image-3497" title="Tập trung mục tiêu cuộc đời" src="http://www.toitaigioi.com/file/IMG_1505.jpg" alt="" width="560" height="374" /></p>
<p style="text-align: justify;">Hãy    tham dự khóa học <strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao </strong>(phần  khóa học mở rộng và được tổ chức  sau khi kết thúc khoá học  <strong>Tôi Tài  Giỏi!</strong>, khóa học diễn ra trong <strong>2 ngày</strong> với những hoạt  động trải nghiệm ngoài  trời cực kỳ thú vị) chỉ   dành cho <strong>Cử Nhân  Tôi Tài Giỏi!</strong> để được:</p>
<ul style="text-align: justify;">
<li>Hiểu  và  thật sự <strong>trải nghiệm</strong> công thức “<strong>Hạnh Phúc để Thành Công</strong>”.</li>
<li>Đối    diện với bản thân và <strong>vượt qua chính mình </strong>một cách kỳ diệu để mạnh  mẽ hơn   khi đối đầu với những thử thách khắc nghiệt trong cuộc sống.</li>
<li>Cơ hội có   những trải nghiệm chưa từng có để có thể <strong>phá bỏ những  suy nghĩ tiêu cực và niềm tin giới hạn </strong>đang   cản đường bạn vươn  tới thành công.</li>
<li>Trang bị cho mình <strong>nghị lực và lòng can đảm </strong>để tự tin   vững  bước trên đường đời.</li>
<li>Nâng   tầm thấu hiểu của bản thân về những <strong>giá trị sống tốt đẹp</strong>.</li>
<li><strong>Thổi   bùng lên ngọn lửa quyết tâm và niềm   tin kỳ diệu</strong> để  theo đuổi những ước mơ và hoài bão.</li>
</ul>
<blockquote>
<div style="text-align: justify;"><span style="color: #800000;">Vì  vậy nếu như tham dự khóa học <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài   Giỏi!</span> </strong>đã giúp cho bạn  khám phá bản thân mình thì <span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi   Tài Giỏi! Nâng Cao</strong></span> sẽ  giúp cho có được ngọn lửa và nghị   lực để bay cao và bay xa.</span></div>
</blockquote>
<div style="text-align: justify;"><strong><a href="../toitaigioi-nangcao/cam-nhan-ttg-nc/">Chia sẻ cảm   nhận</a></strong> của các học viên đã hoàn thành <strong>Tôi   Tài Giỏi! Nâng Cao</strong></div>
<div style="text-align: justify;"><strong><br />
</strong></div>
<blockquote>
<div style="text-align: justify;"><strong><br />
</strong></div>
<div style="text-align: justify;">
<div>Các bạn hãy trải nghiệm qua khóa học Tôi tài giỏi  nâng cao. Không uổng phí một chút nào cả. Nếu như Tôi Tài Giỏi!, bạn chỉ  học được 1 phần, thì Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao, bạn sẽ cảm nhận được sức  mạnh nó tới 100 phần. Mình không hề marketing chút nào cả. Các bạn hãy  thử và cảm nhận. Cam đoan rằng, sau khóa học, bạn sẽ thấy, mọi chông gai  trên con đường đời mà bạn đi….là chuyện nhỏ:). Bạn dễ dàng xóa được cảm  xúc tiêu cực, tập trung mục tiêu, và vượt qua nó:).</div>
<div><strong>Châu Tiến Lộc-18t</strong></div>
<div><strong><br />
</strong></div>
<div>Có lẽ trong chúng ta chưa thật sự nhiều người biết  được mục tiêu quan trọng nhất cuộc đời mình là gì? Và làm thế nào để có  được cảm giác hạnh phúc để thành công ,Tôi Tài Giỏi! nâng cao là 1 nơi  đủ để đem đến cho bạn những điều đó hãy bước vào cuộc đời bằng trải  nghiệm trong khóa học Tôi Tài Giỏi! nâng cao nha các bạn.</div>
<div><strong>Nguyễn Thiện Bảo-18t</strong></div>
<div><strong><br />
</strong></div>
<div>Các bạn ơi! Khóa học này giúp tôi nhận ra được giá  trị của mình. có những mục tiêu rất bé nhỏ nhưng lại là động lực lớn để  bạn vượt qua mọi thử thách. Chính khoảng thời gian này bạn sẽ nhận ra  được sự ngọt ngào của tình bạn. Mồ hôi, nước mắt và máu là những gì bạn  sẽ sẻ chia cùng nhau. Hay tham gia Tôi Tài Giỏi Nâng Cao để vượt qua  chính mình! Chúc các bạn thành công.</div>
<div><strong>Huỳnh Nguyễn  Nhân Hòa-16t</strong></div>
<div><strong><br />
</strong></div>
<div>Các bạn nào muốn thật sự muốn thay đổi cuộc sống của  mình thì hãy đến với Tôi Tài Giỏi Nâng Cao ở đây các bạn sẽ có cơ hội  hiểu rõ hơn về cuộc sống và có những bài học hay là những trải nghiệm  rât rất tuyệt vời!!!!!</div>
<div><strong>Nguyễn Lê Anh Tuấn-15t</strong></div>
<div><strong><br />
</strong></div>
<div>Em muốn nói thật nhiều,thật nhiều về khóa học.Nó thực  sự thay đổi con người em,làm em mạnh mẽ,đầy khí thế hơn rất nhiều.Trải  qua khóa học này,cách em nhìn khó khăn cũng đã thay đổi,em nhìn nó như  thử thách,như 1 thứ gì đó chao đảo cần phải vượt qua. Nếu bạn muốn biết  thêm về khóa học,hãy thử thách bản thân mình,hãy vượt qua chính mình,hãy  tham gia vào khóa học,bạn sẽ biết.</div>
<div><strong>Văn Nam Anh- 17t</strong></div>
<div><span style="text-decoration: underline;"><strong><br />
</strong></span></div>
<div><strong><span style="text-decoration: underline;">Các bài chia sẻ khác</span>:</strong></div>
<div>
<ul>
<li><strong><a href="http://www.toitaigioi.com/cam-xuc-hanh-phuc-de-thanh-cong/" target="_blank">Có một cảm xúc gọi là &#8220;Hạnh Phúc Để Thành Công&#8221;</a></strong></li>
<li><strong><a href="http://www.toitaigioi.com/hai-ngay-tuyet-voi-cua-ttg-nang-cao/" target="_blank">Hai ngày tuyệt vời của Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</a></strong></li>
<li><strong><a href="http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-de-thanh-cong/" target="_blank">Hạnh phúc để thành công</a><br />
</strong></li>
</ul>
</div>
</div>
</blockquote>
<div><strong><br />
</strong></div>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter size-full wp-image-3498" title="Giúp đỡ bạn bè bằng tình yêu thương" src="http://www.toitaigioi.com/file/IMG_0606.jpg" alt="" width="560" height="374" /></p>
<p style="text-align: justify;">
<hr style="text-align: justify;" />
<p style="text-align: justify;">Thông tin cần biết về <strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</strong>:</p>
<p style="text-align: justify;">
<ul style="text-align: justify;">
<li><strong>Học phí  chính thức của khóa học Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao: <span style="text-decoration: line-through;">4.000.000  đồng</span></strong></li>
<li><strong>Xem <a href="http://www.toitaigioi.com/toi-tai-gioi/hoc-phi-khoa-hoc/" target="_blank">học phí </a> </strong><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</strong><strong> <a href="http://www.toitaigioi.com/toi-tai-gioi/hoc-phi-khoa-hoc/" target="_blank">tại đây</a></strong></li>
<li><strong>Xem <a href="http://www.toitaigioi.com/lich-cac-khoa-hoc/" target="_blank">lịch  khóa học </a>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao <a href="http://www.toitaigioi.com/lich-cac-khoa-hoc/" target="_blank">tại  đây</a></strong></li>
</ul>
<h2 style="text-align: center;"><img class="aligncenter size-full wp-image-3499" title="Hạnh phúc trên đường đời" src="http://www.toitaigioi.com/file/IMG_1820.jpg" alt="" width="560" height="374" /></h2>
<blockquote style="text-align: justify;">
<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff0000;">Gọi    ngay (08)  6276 9209</span><br />
Hoặc<br />
<a href="http://link.tgm.vn//NC100417HO" target="_blank">Nhấn vào  đây  để  đăng ký tham dự khóa học ngay bây giờ</a></h2>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;">Hẹn gặp  bạn trong khóa học <span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</strong></span> để  cùng có những trải nghiệm đặc biệt nhất!</p>
<p style="text-align: justify;">Thân mến,</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>TGM  CORPORATION</strong></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><strong><em>Lưu  ý:</em></strong></p>
<ul style="text-align: justify;">
<li><em>Đăng ký khóa học Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao không  bắt buộc khi đăng ký khóa học Tôi Tài Giỏi!</em></li>
<li><em>Học phí đã bao gồm các chi phí ăn ở, đi lại,… cần thiết trong  suốt quá trình diễn ra khóa học.</em></li>
<li><em>Học phí không bao gồm những chi phí phát sinh do nhu cầu cá nhân  của mỗi học viên.</em></li>
<li><em>Những học viên dưới 18 tuổi bắt buộc phải có được sự đồng ý của  phụ huynh để tham dự khóa học.</em></li>
<li><em>Những học viên dưới 21 tuổi được khuyến khích có sự đồng ý của  phụ huynh để tham dự khóa học.</em></li>
</ul>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/ttg-nang-cao-thoi-bung-quyet-tam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>9</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tròn một tháng tham gia khoá học Tôi Tài Giỏi!</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/sau-mot-thang-toi-tai-gioi/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/sau-mot-thang-toi-tai-gioi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 May 2010 03:09:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3355</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/sau-mot-thang-toi-tai-gioi/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="46" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG_logo_resize-300x93.png" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG Logo" title="TTG Logo" /></a>Nhớ lúc trước khi tham gia khoá học này hơn 1tháng, chị có về và nói với bố mẹ rằng cho mình đi học. Bố mẹ đồng ý và mình hào hứng. Tưởng là chị bảo hè đi học, ai ngờ sáng mai ngủ dậy chị bảo đăng kí thì mình bắt đầu thấy ngại [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fsau-mot-thang-toi-tai-gioi%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fsau-mot-thang-toi-tai-gioi%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: justify;">Nhớ lúc trước khi tham gia khoá học này   hơn 1tháng, chị có về và nói với bố mẹ rằng cho mình đi học. Bố mẹ đồng ý  và mình hào hứng. Tưởng là chị bảo hè đi học, ai ngờ sáng mai ngủ dậy chị  bảo đăng kí thì mình bắt đầu thấy ngại vì năm nay lớp 9 rồi mà bỏ học  trên lớp thì hơi gay đấy. Nhưng rồi sau 1 hồi cân nhắc thì mình cũng  liều. Và thế là bắt đầu khoanh lịch đếm lùi chờ đến ngày &#8220;<strong>TÀI GIỎI</strong>&#8221;  .Vài tuần sau đó mình nhận được hồ sơ. Khi  cầm được bộ hồ sơ trên tay, mình và bố bắt đầu hí hoáy viết, viết xong  bố bỏ tất vào trong bao và dán lại. Sợ mình đọc trộm, bố không những dán  qua một lớp keo dán giấy mà còn trần thêm 1 lớp băng dính nữa (không  biết ai là người có được vinh dự bóc hồ sơ đấy ra).</p>
<p style="text-align: justify;">Và rồi cái ngày định mệnh ấy  cũng đến. Trước khi khoá học diễn ra một ngày, buổi trưa hôm đó mình  đạp xe hộc tốc từ trường về nhà. Đúng 11h trưa lên đường ra Hà Nội. Đến HN  lúc 16h30 và mình ở với chị. Sáng hôm sau mình bắt đầu thấy ngại , nhưng dù muốn hay không thì cũng phải đi  vì đã nộp tiền + ra HN rồi = đâm lao thì phải theo lao. Mặt mình lúc này  không thể toe toét như mọi ngày nữa. Thế là chị quay sang hỏi mình: &#8220;<em>Em  lo à, không sao đâu, cứ bình thường đi!</em>&#8221; (bụng bảo dạ: gớm, nói thì dễ  lắm, chị mà đi học lần đầu như em bây giờ thì thách chị có bình thường  được không).</p>
<p style="text-align: justify;">Sau đó ít phút mình đã đến nơi cần đến. Mình xếp hàng nộp hồ  sơ. Thấy mấy chị mắc áo đen (lúc này chưa biết gọi mấy chị ấy là  gi) cười cười mình cũng đỡ sợ (đỡ thôi chứ chưa hết). Lúc ấy ai mà có mặt ở  đấy sẽ thấy mình và chị mình như 2 BỨC TRANH TƯƠNG PHẢN, một bên(chị  mình)thì toe toét chào mọi người, bên còn lại (mình) mặt cắt không còn một  giọt máu. Xong các thủ tục thì mình lên phòng học ngồi. Mình vừa ngồi ở  hàng thứ tư, bỗng từ đâu xuất hiện 1 ông mặc áo đen (chưa biết gọi là  coach mà) ra rồi cười toe loe toét loét với chị mình rồi bảo mình: &#8220;<em>Em có  thể vui lòng ngồi lên trên cùng được không?</em>&#8220;. Mình nghĩ thầm trong  đầu: &#8220;<em>Không vui lòng đâu, anh không thấy mặt tôi đang tái xanh tái đỏ hay  sao mà phải hỏi câu đó</em> &#8220;(Tất nhiên ai nói ra vì như  thế sẽ bị hiểu lầm là con người thô lỗ  ).</p>
<p style="text-align: justify;">Thế là mình lại ngậm ngùi  đi lên hàng đầu ngồi. Tưởng thế là thôi, ai ngờ ông ý lại toe toét  lên: &#8220;<em>Em có thể vui lòng để chị em cầm cặp về không?</em>” mình quay sang chị  cầu cứu thì ai ngờ chị mình còn “khoe nha” hơn cả cái ông kia: &#8220;<em>Ừ để chị  cầm về cho”</em> (Trời ơi! Chị biết là em bỏ đồ ăn trong đó rồi còn gì, sao  bây giờ lại quay sang “nối giáo cho giặc” thế hả?  ). Sau này thì người đó là  COACH nhóm mình(cho em xin lỗi nha anh Kem  ). Còn 2 ngưòi nữa là chị Trà và chị Sâm là coach  nhóm mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Không như mình tưởng, các bạn trong nhóm RẤT TỐT, không chỉ  có mình mà còn có 3 bạn cũng ở tỉnh khác đến HN để học (thế mà cứ lo  lung tung). <strong>Sau nửa ngày thứ nhất thôi nhưng mình đã thấy khá thân rồi</strong>.  Mà công nhận <strong>cơm ngon thật nhưng mình chẳng bao giờ ăn hết được cả </strong><strong>vì  nhiều quá</strong>! Hết ngày thứ nhât, mình cảm thấy vui vì mọi việc diễn ra suôn  sẻ chứ không như mình tưởng.<strong> Chưa bao giờ tham dự khoá học nào vui nhộn  như thế này</strong>.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngày thứ 2 chị bảo mình tự vào. Mình đi  vào điểm danh xong mình ngồi vào chỗ cũ như hôm qua nhưng Diệu Anh lên  bảo mình và Thảo xuống ngồi cùng nhóm cho vui. Thế là mình và Thảo “lon  ton” vác cặp xuống. Quả thật xuống đó vui hơn vì có bạn cùng nhóm mà.  Buổi chiều ngày thứ 2, anh Khoa thực sự đã làm mình vỡ ra nhiều điều và  mình đã khóc vì có lỗi, mình có lỗi quá nhiều với bố mẹ, với chị, với  những người yêu thương mình&#8230; và nhất là có lỗi với chính bản thân để  rồi bây giờ đã nhận ra và quý trọng những giá trị của cuộc sống mình  đang có. <strong>Thay đổi sau ngày thứ 2: 75%</strong>. Cảm ơn anh Khoa!</p>
<p style="text-align: justify;">Ngày thứ 3: Có  vẻ như hôm nay đến sớm hơn mọi hôm. Đến ngồi nói chuyện lung tung một  lúc rồi mới điểm danh. Hôm đó là ngày được thử thách bản thân vào những  trò chơi vô cùng cam go. Trò chơi thứ nhất cầm giấy: đến lúc hết giờ là  mình cảm giác tay mình đơ rồi nhưng vẫn hạnh phúc vì đã vượt qua, <strong>lần đầu  tiên trong đời mình khóc vì HẠNH PHÚC</strong>. Trò chơi thứ 2 xin thư: mình xin  được một tờ của chị Trà. Nhưng mình vẫn muốn có tờ thứ 2 lí do là vì  chị mình xin được 3 tờ và mình không muốn thua kém.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhưng mình đã không  xin được của anh Kem, người đưa cho mình tờ giấy thứ 2 đó là anh Huấn.  Tiện thể cũng nói luôn: Anh Huấn à, có thể anh không biết em là ai (chắc  chắn, nhưng không sao, chỉ cần em biết anh là được rồi) nhưng em cảm ơn  anh nhiều lắm vì mặc dù không lấy được tờ giấy một cách thực sự nhưng  anh đã cho em có được <strong>cảm giác thành công theo một cách khác</strong>.</p>
<p style="text-align: justify;">Còn  một người nữa đó là anh Triều. Nếu em ấn tượng ở anh Khoa là TRẺ LÂU thì ở anh đó là một &#8220;thân hình mảnh khảnh, gầy  guộc&#8221; với cả độ <strong>nhí  nhảnh không ai bằng</strong>. Thực ra thì anh Khoa cũng béo nhưng do anh Triều  béo quá nên anh Khoa lại trở thành “thon thả”  . Hôm cuối cùng ấy không thể ở lại được vì  sáng mai mình phải đi học tiếc quá, chắc hôm đó vui lắm. Mãi đến giữa  tháng 4 em mới được cầm trên tay bằng chứng nhận, mới được đọc thư của  anh Khoa (do chị em mang về) . À anh Kem, em đang còn nhớ như in câu nói  của anh hôm cuối: &#8220;EM SẼ KHÔNG BAO GIỜ THI TUYỂN COACH ĐƯỢC ĐÂU, CHIA  BUỒN VỚI EM” khắc cốt ghi tâm câu nói của anh, EM SẼ THI ĐẬU COACH CHO  ANH COI. <strong>Thay đổi ngày thứ 3: 100%</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi từ TTG trở về <strong>mục  tiêu đầu tiên của mình là PHẢI ĐẬU CHUYÊN HOÁ</strong> (trở về từ <strong>Tôi Tài Giỏi! </strong>đồng nghĩa với việc mục tiêu này được khẳng định một cách rõ ràng hơn  bao giờ hết). Khi trở về mình gặp không ít khó khăn và rồi cũng đã vượt  qua nhờ sự đông viên, cổ vũ của mọi người. <strong>Đạt được mục tiêu: THI ĐẬU  CHUYÊN HOÁ, việc đầu tiên mình làm sẽ là đăng kí vào khoá học TÔI TÀI  GIỎI NÂNG CAO tháng 7. NẤM PHẢI LÀM ĐƯỢC! PHẢI CHO MỌI NGƯỜI BIẾT THẾ  NÀO LÀ MAI ANH TÓC XÙ XINH ĐẸP. </strong></p>
<p style="text-align: justify;">Lời cuối cùng: Em xin chân  thành cảm ơn các anh chị trong TGM, các coaches, và không thể không kể  các bạn trong khoá học TÔI TÀI GIỎI ngày 26 – 28/3/2010  (nhất là các  bạn nhóm 4). Chúc mọi người thành công trên con đường đã chọn.</p>
<p style="text-align: right;"><strong>KÝ  TÊN<br />
(đã ký xoẹt xoẹt)<br />
Mai Anh tóc xù xinh đẹp sắp  tinh tế</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/sau-mot-thang-toi-tai-gioi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khát vọng hạnh phúc và thành công</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-va-thanh-cong/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-va-thanh-cong/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 28 Apr 2010 04:36:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3340</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-va-thanh-cong/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="46" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG_logo_resize-300x93.png" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG Logo" title="TTG Logo" /></a>Mới đây thôi chúng ta cùng ở bên nhau, chia sẻ và cùng cười vui với nhau. Nhớ chuyến hành trình đặc biệt vào ngày thứ 2,nhớ lúc anh Triều hát, anh Khoa nói và lời nói của các anh cứ phát ra trong suốt quang đường tôi về nhà và những lúc tôi ngồi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhanh-phuc-va-thanh-cong%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhanh-phuc-va-thanh-cong%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: justify;">Mới đây thôi chúng ta cùng ở bên nhau, chia sẻ và cùng cười vui với nhau. Nhớ chuyến hành trình đặc biệt vào ngày thứ 2,nhớ lúc anh Triều hát, anh Khoa nói và lời nói của các anh cứ phát ra trong suốt quang đường tôi về nhà và những lúc tôi ngồi nghĩ lại 3 ngày đó. Đặc biệt hơn, là hình ảnh và âm thanh như hiện ra trước mặt khi nhóm tôi hô “Niềm Tin Mới,Cuộc Sống Mới” trong khóa học.</p>
<p style="text-align: justify;">“<strong>Ngày mai có thể không bao giờ tới</strong>”, cuộc sống ngoài đời thực mới là cuộc sống của tôi, cho dù tôi có sống tốt trên mạng hay nói chuyện với mọi người như thế nào đi nữa thì đó vẫn là cuộc sống ảo.Vì chỉ có cuộc sống thực mới cho ta biết được niềm vui, nỗi buồn, rồi cả sự sống và cái chết nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Vâng. Trên đường về tới nhà,tôi đã thấy được 1 vụ tai nạn và nghe kể về 1 vụ dẫn đến cái chết thương tâm vào lúc gần sáng. Tôi kể câu chuyện trên làm gì? Nếu tôi ở trong sự việc đó thì có lẽ tôi đã không thể viết bài viết này.</p>
<p>Tôi đã dành rất nhiều thời gian để viết bài này. Mỗi lần tôi ngồi gõ từng chữ trên bàn phím thì tôi lại nhớ gia đình, nhóm 3, các Coach, các Trainer,<strong> tôi muốn khóc</strong>, vì khóc sẽ làm cho lòng tôi nhẹ nhõm hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Vào ngày thứ 3, buổi ăn cơm cuối cùng với mọi người, tôi đã chuẩn bị tinh thần, bởi vì buổi tối trong ngày đầu tiên về, tôi không thể ngủ được, sau khi ôn lại bài của ngày đầu, tôi cố ngủ thì tôi mơ về lúc chúng tôi phải chia xa.</p>
<p style="text-align: justify;">Lúc đó, tôi đã tìm cho mình 1 nơi tĩnh lặng ở chân cầu thang để nghĩ về những trải nghiệm trong 3 ngày, nghĩ về bạn bè tôi, buồn thêm khi mẹ tôi gọi điện, tôi đã nghe không rõ và nghe lầm rằng mẹ không thể đến dự buổi Xuất Phát..Người tôi bỗng nặng xuống, tôi muốn khóc, nhưng “không!”, tôi phải làm chủ cảm xúc, tôi khóc có thể làm những bạn khác buồn, tôi phải vui lên, lấy lại tinh thần của mình. Tôi chạy vội vàng xuống ăn cơm và nói chuyện với các bạn, các coach.</p>
<p style="text-align: justify;">Gia đình nhóm 3 của chúng tôi không còn ngại ngùng như ngày đầu gặp nhau nữa. Chúng tôi đã thân mật hơn, cùng trò chuyện với nhau về những mục tiêu trong tương lai. Và những giây phút ở bên nhau đó, tôi vấn nhớ mãi.</p>
<p style="text-align: justify;">Trở về cuộc sống thực tại, tôi sẽ bước ra khỏi vùng an toàn và vững tin vào chính mình. Tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết để đi trên con đường với bao thử thách phía trước. Tôi xin phép trích lại 1 đoạn trong bức thư của “anh trai” gửi: “Cuộc sống không bao giờ đơn giản và dễ dàng.Và cuộc sống lại càng không đơn giản và dễ dàng khi đó là cuộc sống của một người thành công”.</p>
<p style="text-align: justify;">Bức thư thật sự đã để lại cho tôi nhiều cảm xúc, và cũng là chỗ dưạ vào những lúc tôi cô đơn,và là động lực tiếp lửa cho cuộc sống của tôi. Hơn 1 tuần trôi qua với bao thử thách, sự khó khăn  do quá khứ  để lại và nó không thể thay đổi được mà chỉ có những hành động của mình hôm nay mới thay đổi được nó trong tương lai.</p>
<p style="text-align: justify;">Và tất cả những khó khăn đó chỉ là 1 thử thách nhỏ, để giúp tôi manh mẽ hơn, hành động kiên đinh hơn để đánh tan chúng và cả những thói quen tiêu cực để có thể vững tin vào từng bước chân trên con đường tôi chọn.</p>
<p style="text-align: justify;">Thay vì ngồi hối hận về những chuyện xảy ra trong quá khứ, ngay từ lúc tìm lại con người mình đánh mất bấy lâu nay, tôi sẽ quyết định cuộc sống của tôi, cách suy nghĩ và những hành động của tôi hôm nay để thực hiện hoá ước mơ của mình, tôi sẽ hoàn thiện bản thân liên tục.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi đã chiến thắng chính bản thân mình, song song với hanh phúc cá nhân, tôi cũng nghĩ tới hạnh phúc của xã hội.</p>
<p style="text-align: justify;">Mục tiêu gần nhất của tôi là …Coach… có thể tôi chưa thành công ngay ở lần đầu, chính những lúc đó tôi sẽ biết được mình yếu ở chỗ nào, để sửa đổi, để vững tin vào bản thân mình hơn. Giờ đây, tôi đã biết được mình có đủ tố chất của người thành công: “Kiên trì,thông minh,không bao giờ bỏ cuộc, mạnh mẽ, động lực, quyết tâm, tự tin và một “<strong>KHÁT VỌNG SỐNG”. </strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<blockquote><p><em>Tôi: Nguyễn Đình Thuỷ, tôi sẽ phá bỏ những thói quen tiêu cực là:</em></p>
<p><em>1.Mất thời gian ngồi lâu vô máy vi tính. Thay vào đó tôi sẽ tập trung học bài.</em></p>
<p><em>2.Tâm sự, quan tam và chia sẻ với bố mẹ nhiều hơn, để có thể hiểu bố mẹ.</em></p></blockquote>
<p style="text-align: justify;">Tôi buộc phải từ bỏ chúng. Quyết tâm hành động để thực hiện ước mơ của mình, vì đó là cuộc sống của tôi, niềm đam mê của tôi. Tôi tin tôi có thể làm được. Hành trình khám phá chính bản thân tôi sẽ bắt đầu từ chính con người của mình.</p>
<p><strong>Tôi sẽ luôn cống hiến, sống hết mình để trải nghiệm cuộc sống tuyệt vời này.</strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong> Nguyễn Đình Thủy &#8211; 22/04/2010</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-va-thanh-cong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Có một cảm xúc gọi là &#8220;Hạnh phúc để Thành công&#8221;</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/cam-xuc-hanh-phuc-de-thanh-cong/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/cam-xuc-hanh-phuc-de-thanh-cong/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 24 Apr 2010 15:59:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3326</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/cam-xuc-hanh-phuc-de-thanh-cong/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="100" src="http://www.toitaigioi.com/file/Toi-Tai-Gioi-300x200.jpg" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="Toi Tai Gioi" title="Toi Tai Gioi" /></a>Hạnh phúc đôi khi thật giản đơn Hạnh phúc là khi lại được khoác trên mình chiếc áo “Tôi Tài Giỏi!” cùng những học viên khác, được gặp các khuôn mặt tự tin và rạng rỡ của các Cử nhân, được nhảy cẫng lên khi gặp lại một Coach lâu lắm lắm rồi mình không [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fcam-xuc-hanh-phuc-de-thanh-cong%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fcam-xuc-hanh-phuc-de-thanh-cong%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: justify;"><strong>Hạnh phúc đôi khi thật giản đơn</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi lại được khoác trên mình chiếc áo “<strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi!</span></strong>” cùng  những học viên khác, được gặp các khuôn mặt tự tin và rạng rỡ của các Cử  nhân, được nhảy cẫng lên khi gặp lại một Coach lâu lắm lắm rồi mình  không thấy.</p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi ngồi trên xe nghe các Coaches kể lại đủ loại chấn  thương đã xảy ra khiến cả đám sợ xanh mặt; nghe một bạn học viên xung  phong lên hát để khuấy động không khí trên xe, để quên đi những gì sắp  xảy ra trước mắt.</p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi xe lăn bánh vào cổng Đại Nam, đang ngó nghiêng ngắm  cảnh, chưa kịp reo lên thích thú thì đã nghe Coach phán: <em>“Tận hưởng  cảnh đẹp lần cuối cùng đi em!” </em></p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi được nắm tay em khi em khóc, được ôm em vào lòng vỗ về,  nói với em biết bao nhiêu điều, lau nước mắt cho em không biết bao  nhiêu lần để rồi em bảo: <em>“Em khóc vì hạnh phúc mà chị, có nhiều người  thương em quá.”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi nghe bạn gọi yêu Coach nhóm mình là “anh hai”, là khi  những lời yêu thương được thốt ra không ngần ngại: <em>“Coach ơi Coach,  em lỡ thương Coaches nhóm mình rồi sao giờ?”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi ngồi bên nhau bên mỗi bữa ăn, cả nhóm xúc cơm, gắp đồ  ăn, lấy nước cho nhau – <em>“Phải đi lấy đá cho nhóm mình chứ không nhóm  khác giành hết, hà hà”</em>. Là bữa ăn đầu tiên cả nhóm âm thầm ngồi ăn  bởi ai cũng đang <strong>suy nghĩ về mục tiêu </strong>của mình. Là bữa ăn thứ hai đang  lâng lâng vì mình đã vượt qua, nhìn sang bàn bên cạnh mỉm cười với anh  mà bỗng nhiên thấy yên bình lạ.</p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi đêm về nằm bên nhau chia sẻ bên <strong>đống lửa bập bùng</strong>, ngửi  thấy mùi mồ hôi hòa với mùi cát, được nghe anh kể về “một ngày đen toàn  tập” của anh, được gục đầu lên vai em vì kiệt sức, được nghe em huyên  thuyên về những giấc mơ kì lạ đến ngớ ngẩn, được nằm ngửa ra ngắm bầu  trời rồi bật cười khi nghe câu đố vớ vẩn của Coach: <em>“Các bạn nhìn  kìa, trên trời có ba ngôi sao tạo thành hình tam giác, một góc 80 độ,  một góc 60 độ, vậy góc còn lại là bao nhiêu?”</em></p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi đêm về ở cùng phòng với chị, nửa đêm khát nước chạy  xuống đại sảnh khách sạn loay hoay với cái máy bán nước tự động để rồi  hai đứa mừng rỡ như con nít khi cuối cùng cũng có nước uống; là nằm  huyên thuyên tâm sự với chị đến sáng không biết bao nhiêu thứ &#8211; thân  thuộc như quen nhau đã lâu chứ không phải chỉ mới mười mấy tiếng trước;  là nửa đêm nghe Coach gõ cửa từng phòng: <em>“Các bạn có ăn mì không?”</em> mà<strong> thấy thương gì đâu</strong>.</p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi chúng mình nắm chặt tay và <strong>trao cho nhau những lời cảm  ơn </strong>không ngần ngại, là xúc động khi nghe chị khuyên nhiều thật nhiều, là  sướng ngất ngây khi nghe anh bảo: <em>“Em có nụ cười khiến người khác  cảm thấy an lòng và tin tưởng”</em>, là bất ngờ khi nghe chị nói <em>“Em  có vẻ bề ngoài lạnh lùng khép kín nhưng tiếp xúc rồi mới thấy khác”</em>,  là khi chỉ muốn đứng mãi trong căn phòng ấy và ôm nhau thật lâu, thật  lâu…</p>
<p style="text-align: center;"><em><strong><img class="aligncenter" title="Toi Tai Gioi" src="../file/Toi-Tai-Gioi.jpg" alt="" width="454" height="302" /></strong></em></p>
<p style="text-align: justify;">Hạnh phúc là khi cả mấy đứa xúm vào trêu Coach <em>&#8220;Có người muốn tỏ tình  với anh nè!&#8221;</em> lúc đang ở trên xe về lại thành phố. Là ngồi nghe hai  đứa em đọc rap một thôi một hồi không hiểu đầu cua tai nheo gì và kết  thúc bằng một câu hỏi Coach chen vào: <em>“Và đây là câu hỏi dành cho mấy  đứa: nội dung chính của đoạn văn vừa rồi là gì?”</em> làm mình đang đuối  sức cũng phải bật cười ha hả. Là mặc dù đang “chao đảo” vì say xe vẫn  mong rằng còn lâu thật lâu nữa chuyến xe này mới kết thúc, để tụi mình  được ở bên nhau một lúc, một lúc nữa thôi.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Và có một hạnh phúc vô cùng, vô cùng đặc biệt…</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Đó là được chị kéo ra ngoài, chia sẻ với chị về mục tiêu của mình, được  nhìn vào mắt chị thật sâu, lấy lại được sự tự tin và mạnh mẽ khi nghe  những lời động viên của chị.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là khi khám phá ra được <strong>mục tiêu quan trọng nhất của cuộc đời mình</strong>,  không phải là những thành công về sự nghiệp như trước nay mình vẫn nghĩ,  mà lại là một mục tiêu về gia đình, về tình cảm.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là khi bước trên đường đời chao đảo, an lòng khi biết luôn có những  người bạn ở bên nếu mình ngã xuống, bởi chúng mình đã cùng hứa với nhau  rằng: Chúng mình sẽ đoàn kết và luôn ở bên cạnh nhau.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là <strong>khi đời chao đảo dữ dội</strong> mà vẫn không thèm quan tâm rằng mình có  thể ngã xuống và bị thương bất cứ lúc nào, bởi chỉ có một thứ đáng để  quan tâm lúc đó: <strong>tập trung vào mục tiêu của đời mình</strong>.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là khi hai cánh tay mình mỏi nhừ vẫn cố gắng vỗ cánh để <strong>bay lên như  đại bàng</strong>, bởi mình biết rằng mình không thể thành công bằng cách dựa dẫm  vào người khác, rằng mình sẽ không bao giờ gục ngã và chấp nhận bỏ  cuộc, rằng mình sẽ trở lại đứng vững trên đường đời.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là cảm giác bay bổng giữa cuộc đời chao đảo, là <strong>cảm giác hạnh phúc  giúp mình vẫn mỉm cười</strong> trước những khó khăn và thử thách đang tìm mọi  cách làm mình gục ngã, là hạnh phúc tột đỉnh khi biết mình đã chiến  thắng, là lúc ôm chầm lấy mục tiêu của mình và để mặc cho <strong>hạnh phúc tuôn  trào thành nước mắt</strong>.</p>
<p style="text-align: justify;">Đó là hạnh phúc không một từ ngữ nào có thể diễn tả nổi.</p>
<p style="text-align: justify;">Chỉ biết gọi nó là: <strong>“Hạnh phúc để Thành công”</strong>.</p>
<blockquote style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><em><small>&#8220;Why do we stand up, knowing we will be knocked down again?<br />
Why do we love, knowing it will end?<br />
Why do we fight, knowing we can lose?<br />
Why do we climb up, knowing we will climb back down?<br />
Why do we jump, knowing we will be brought back to Earth?<br />
Why do we speed up, knowing we will be outrun?<br />
Why do we get on, knowing we can fall off?<br />
Why do we live, knowing… we will die?”</small></em><strong></strong></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><strong>Dành cho những khoảng lặng&#8230;</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Một khoảnh khắc em lặng đi khi thấy chị bật khóc khi học viên của mình  mãi vẫn chưa qua được &#8211; những giọt nước mắt làm em chỉ biết đứng từ xa  nhìn chị, suy nghĩ thật nhiều và thương thật nhiều.</p>
<p style="text-align: justify;">Thương anh cố hết sức làm học viên của mình chao đảo, dùng tất cả mọi  cách: đạp, đẩy, kéo… dù em biết rằng anh đã mệt lắm lắm, rằng để làm  chúng em chao đảo, <strong>anh phải là người chao đảo nhiều hơn</strong>.</p>
<p style="text-align: justify;">Thương chị bị đập trúng vào chân lúc đang động viên học viên của mình  sắp đến đích mà vẫn không dám dừng lại vì sợ làm mất đi cảm xúc, chỉ dám  nhăn mặt một cái, vừa cố gắng nói không ngừng nghỉ vừa ôm lấy chân đau.</p>
<p style="text-align: justify;">Thương anh khi thấy đôi chân sưng vù vì bị đập trúng vào ống quyển, có  lẽ là đau đớn lắm nhưng vẫn tiếp tục đạp không ngừng nghỉ, lúc đó chỉ  muốn chạy đến ôm anh mặc dù em không biết tên anh và anh cũng không biết  em là ai.</p>
<p style="text-align: justify;">Thương chị lâu rồi em không gặp, kể từ ngày chị làm Coach nhóm em 5  tháng trước, vậy mà lúc ôm chị, thấy chị gầy hơn trước nhiều quá.</p>
<p style="text-align: justify;">Thương anh cầm máy ảnh chạy tới chạy lui, leo lên trèo xuống cố gắng  không bỏ lỡ một khoảnh khắc quý giá nào của cuộc chiến, của đau khổ và  hạnh phúc, của nụ cười và nước mắt.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Thương tất cả chiến đấu hết sức mình bất chấp trời bất chợt đổ mưa to vì  những học viên cuối cùng. Mưa càng to, cuộc chiến càng trở nên dữ dội,  nhưng lòng quyết tâm cũng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mồ hôi, nước  mắt và máu hòa lẫn với nước mưa, hòa lẫn với những tiếng gào, tiếng  thét, tiếng khóc, với những câu hát không đầu không đuôi để cổ vũ cho  chiến binh cuối cùng, bởi tất cả không thể thành công nếu vẫn còn một  người chưa thành công. Để rồi lúc cuộc chiến thực sự kết thúc cũng là  lúc tiếng hò hét vui sướng vang lên cả một vùng trời. </strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Mình đã lỡ yêu những con người này rồi, làm sao đây?</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em><strong>Nguyễn Đỗ Phương Giao &#8211; Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao &#8211; Đại Nam ngày 17-18/04/2010</strong><br />
</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/cam-xuc-hanh-phuc-de-thanh-cong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>10</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hạnh phúc để thành công</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-de-thanh-cong/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-de-thanh-cong/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 12 Apr 2010 08:10:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3222</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-de-thanh-cong/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="48" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG_NC_logo-300x96.png" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG NC Logo" title="TTG NC Logo" /></a>Chắc hẳn tiêu đề “Hạnh phúc để thành công” không còn xa lạ gì với các cử nhân Tôi Tài Giỏi! và đặc biệt là cử nhân Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao. Trước kia em luôn cho rằng chỉ khi nào thành công thì mới có cái gọi là hạnh phúc. Nhưng khi học Tôi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhanh-phuc-de-thanh-cong%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhanh-phuc-de-thanh-cong%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: justify;">Chắc hẳn tiêu đề “<strong>Hạnh phúc để thành công”</strong> không còn xa lạ gì với các cử nhân<span style="color: #ff0000;"><strong> Tôi Tài Giỏi! </strong></span>và đặc biệt là cử nhân <strong><span style="color: #ff6600;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</span></strong>. Trước kia em luôn cho rằng chỉ khi nào thành công thì mới có cái gọi là hạnh phúc. Nhưng khi học <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi!</strong></span> thì điều đó lại ngược lại. Chúng ta cần phải “Hạnh phúc để thành công”. Tại sao lại như vậy??? Theo như em hiểu, chỉ khi nào chúng ta hạnh phúc trên con đường mình đi thì mình mới có thể vượt qua được những thử thách, gian nan để đi đến thành công. Dù có nói thế nào đi nữa thì tất cả cũng chỉ là những lời nói sáo rỗng, những câu lí thuyết suông. Và em đã thực sự hiểu được điều đó một cách sâu sắc khi tham gia khóa học <strong><span style="color: #ff8c00;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao. </span></strong> Có thể nói học <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi! </span></strong>đã giúp chúng em tìm lại được cho mình niềm tin vào bản thân, vào cuộc sống nhưng với <strong><span style="color: #ff8c00;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</span></strong> thì đã bằng mọi cách để đạp đổ tất cả chúng em, bằng mọi cách cho chúng em phải thất bại và điều quan trọng nhất là chúng em phải vượt qua thử thách đó.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuối khóa học<strong><span style="color: #ff0000;"> Tôi Tài Giỏi! </span></strong>em đã được nghe anh Khoa giới thiệu, chính xác hơn là bị “dọa” rằng tất cả những cái như đi trên than, đinh, lửa gì gì đó đều là &#8220;MUỖI&#8221; so với <strong><span style="color: #ff8c00;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</span></strong>, cái gì mà đổ mồ hôi nước mắt và đã có được xem clip ngắn về <strong><span style="color: #ff8c00;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</span></strong>. Em đã hơi lo sợ nhưng lại càng tò mò muốn biết xem nó thực sự là những thử thách gì nên đã quyết định đăng kí học tiếp. Em đã phải đợi một khoảng thời gian rất lâu, phải đến hai tháng mới được tham gia khóa <strong><span style="color: #ff8c00;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</span></strong>. Đêm trước đó em đã rất sốt ruột, nằm trằn trọc mãi mới ngủ được vì mong đến sáng ngày hôm sau đi học. Sáng dạy sớm hơn mọi ngày rất nhiều và đến nơi là từ 7h kém, ba cho em lượn vòng vòng xem ăn uống gì rồi mãi mới đến giờ tập trung.</p>
<p style="text-align: justify;">Trời hôm đó lất phất mưa. Đứng tập trung mà người rét run lun á. Ngồi tập trung mãi trong nhà rồi các xe mới bắt đầu khời hành đến địa điểm học. Khóa này em được vào nhóm 7 do các coaches : anh Thanh Thủy, anh Bá Thọ, chị Huyền Trang, chị Mỹ Tiên và chị Lan Anh. Trên xe ô tô cả nhóm đã lần lượt giới thiệu về bản thân, về tên tuổi, sở thích, sở trường, sở đoản.</p>
<p style="text-align: justify;">Nói chuyện một hồi rồi cũng đến nơi. Đó được gọi là Khu sinh thái cọ xanh. Khi mọi việc đã ổn định anh Khoa lại chạy lên trong một &#8220;làn sóng đen&#8221; (các Coaches) đầy nhiệt huyết và chào mừng tất cả các học viên đến với <strong><span style="color: #ff8c00;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</span></strong>. Nói xong, các nhóm tập trung lại để nói về mục tiêu của mình, điều mà khiến mình thực sự hạnh phúc khi nghĩ đến nó và để sẵn sàng bước vào chiến trường.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi đã bước vào trận chiến, chúng em đã được luyện tập thể dục kĩ càng nhưng thực sự là rất choáng khi chứng kiến 4 cấp độ. Ai cũng nhao nhao lên rồi lại thì thầm với nhau: “Ôi trời, rung thế sao mà đi nổi chứ!!!”….. Trước khi đối diện thử thách đó chúng em được chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ bảo hộ như mũ bảo hiểm, chân tay được bảo vệ an toàn. Và khi quyết định bước lên đó thì điều quan trọng nhất để quyết định chúng ta có qua được không đó chính là sự hạnh phúc và một mục tiêu chính đáng.</p>
<p style="text-align: justify;">Những điệu nhạc phù hợp với từng bước đi, từng bước chuyển động của chúng em khi đi trên thử thách và nó rạo rực khiến cho chúng em có động lực hơn. Bên cạnh chúng ta là sự trợ giúp rất nhiệt tình và hết mình của đồng đội. Buổi sáng hôm đó đã không ai qua được. Tất cả mọi người đều đã đi nhưng rồi cũng đã phải ngã rất nhiều lần. Nhưng sau khi được nghe anh Khoa chia sẻ những kĩ thuật khi đi trên đó thì ngay buổi chiều đã có đến 20% học viên vượt qua được. Đó đã là nguồn động viên, khích lệ tinh thần cho tất cả mọi người cố gắng hơn, nỗ lực hơn nữa. Và em, trong buổi sáng hôm đó em đã không vượt qua được. Ngày đêm hôm đó về em đã suy nghĩ rất nhiều, suy nghĩ về mục tiêu của mình, suy nghĩ về những điều mà trainers, coaches đã chia sẻ và dường như em đã có thể hình dung, tưởng tượng ra rằng mình sẽ đi như thế nào vào ngày mai để có thể qua được thử thách đó. Trong khi cả người em thì đang đau rã rời, cứng đơ luôn, làm gì cũng đau hết.</p>
<p style="text-align: justify;">Sáng hôm sau bắt đầu cuộc hành trình như hôm trước, đến nơi, chúng em đã khởi động và rồi lại tiếp tục ra trận. Lần này mọi người đã có kinh nghiệm hơn, hiểu rõ hơn và đã có nhiều người qua hơn. Trong buổi sáng đã có khoảng 36 người qua. Nhưng thật đáng buồn là trong số đó không có em. Đặc biệt là nhóm em chỉ còn có em và anh Hưng nữa thôi. Thực sự nó đã là một áp lực rất lớn khiến em không thể nào cười nối nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Em đã từng có suy nghĩ muốn bỏ cuộc nhưng rồi những lời động viên liên tục của các coaches và các bạn em đã quyết tâm, cố gắng hết sức để vượt qua trong chiều hôm đó. Cuối cùng thì đã đến buổi chiều và chính xác là đã đến lượt em. Em đã ra nói chuyện với anh Phú An – coach của em ở khóa <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi!, </span></strong>cũng như một người anh trai tuyệt vời của em vậy. Anh An đã nói những lời động viên và anh đã như tiếp cho em thêm sức mạnh để em quyết tâm hơn. Em đã tiếp tục ngã rất nhiều lần, chân đã đau nay còn đau hơn. Có những lần gần như sắp đến nơi, có những lần đã có thể chạm cái mục tiêu đó nhưng rồi em vẫn ngã. Nhưng không như những lần trước, <strong>ngọn lửa quyết tâm của em mạnh hơn </strong>và em đã <strong>đứng lên ngay lập tức</strong>, không chần chừ và đi lại từ đầu.</p>
<p style="text-align: justify;">Chị Trang đã luôn ở bên em, động viên em rất rất nhiều. Khi em nhắm mắt lại, chị đã giúp em hình dung, tưởng tượng ra những <strong>giây phút hạnh phúc nhất của mình khi đạt được mục tiêu</strong>. Em đã thực cảm nhận được điều đó. Mong muốn, mục tiêu của em là đi du học Sing và học thật tốt bên đó để ba mẹ em vui lòng. Em đã thực sự cảm nhận được điều đó, em đã hình dung ra được khi em học ở Sing, hình dung ra được khi em thành đạt trở về và ba em ngồi đó cười thật tươi, còn mẹ đang khóc nhưng mắt mẹ rất sáng vì mẹ đang hạnh phúc khi thấy em thành công trờ về. Những cảm xúc đó, những hình ảnh đó như đanh hiện diện ngay trước mắt em, cái cảm giác hạnh phúc khi được ba mẹ ôm vào lòng và nói rằng: “ Ba mẹ yêu con, ba mẹ tự hào về con” đã lan tỏa khắp trong em. Và rồi em cứ thế đi, cứ đi, có thể nói là đã t<strong>hực sự đập cánh bay lên như một con đại bàng</strong>. &#8220;Đời càng chao đảo&#8221; thì em càng cảm thấy hạnh phúc hơn.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi đến nơi rồi, em đã thực sự cảm thấy như mình đang sắp chạm được tới nó, như sắp chạm được đến cái niềm hạnh phúc tột đỉnh của mình và lúc đó những tưởng tượng của em như thành hiện thực vậy. Cuối cùng em cũng đã làm được, em đã vượt qua, <strong>em đã thành công và em thực sự rất hạnh phúc</strong>. Bây giờ khi nghĩ lại em không thể tin nổi sau rất nhiều lần ngã như vậy, sau khi bị chấn thương nặng như thế mà em lại có thể đứng được .</p>
<p style="text-align: justify;">Nhóm 7 chúng em đã hoàn thành được chỉ tiêu: “ Là nhóm hoàn thành xong đầu tiên”. Tất cả nhóm đã đều vượt qua được và chúng em chia nhau ra đi giúp đỡ các nhóm khác rất nhiệt tình. Khi tất cả mọi người đều qua được rồi, chúng em đã hò hét, nhảy múa một hồi rất vui, sung sướng vô cùng. Rồi giờ phút mong đợi nhất đã đến, lúc chúng em được nhận thành quả lao động. Đó là <strong>&#8220;Huân chương kháng chiến&#8221; hạng nhất của Tôi Tài Giỏi!</strong></p>
<blockquote style="text-align: justify;"><p><em>Qua khóa học này em đã học được rất rất nhiều điều vô cùng quy giá. Em đã vượt qua được thử thách, vượt lên chính mình và đã cảm nhận được sự quan trọng của tình đoàn kết. Em đã hiểu rằng, không ai có thể thành công một mình mà không có sự giúp đỡ của bạn bè. Em đã hiểu rằng, chúng ta cần phải thực sự hạnh phúc trên con đường mình đi thì chúng ta mới có thể thành công được. Chỉ có hai ngày ngắn ngủi nhưng chúng em đã sống với nhau như một gia đình, chúng em đã luôn sát cánh bên nhau mọi lúc và đặc biệt là lúc khó khăn. Em đã nhận thấy được thế nào là tình bạn, thế nào là tình đoàn kết. Tình bạn là một thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng, tình bạn chỉ duy trì được khi chúng ta thực sự hiểu nhau, hi sinh cho nhau, sống vì nhau. Một người bạn thực sự là người bạn mà khi chúng ta gặp khó khăn, gian khổ người bạn đó luôn đứng bên cạnh chúng ta; và khi chúng ta gục ngã, người bạn đó đã kéo chúng ta đứng dậy. Em còn hiểu điều quan trọng hơn nữa rằng, cuộc sống không bao giờ bình yên được và đặc biệt là trên con đường đến thành công. Thanh gỗ đó lắc rất mạnh cũng như cuộc đời chúng ta luôn chao đảo khi chúng ta đi. Và bằng mọi giá chúng ta phải vượt qua nó để đạt được ước mơ, khát vọng, mục tiêu của mình.</em></p></blockquote>
<p>Em xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến tất cả mọi người, gia đình TGM, các trainers, các coaches và các bạn. Cảm ơn gia đình TGM đã cho em một gia đình mới, một môi trường an toàn và đã giúp em thay đổi. Cảm ơn các trainers đã chia sẻ với chúng em những điều tuyệt vời. Cảm ơn các coaches đã luôn ở bên động viên, chia sẻ, lo lắng và hết mình vì chúng em và đặc biệt là cảm ơn các coaches vì đã đạp rất mạnh. Cảm ơn các bạn đã luôn ở bên mình, đỡ mình, ủng hộ, khích lệ để giúp mình có thể vượt qua được thử thách này. Không có mọi người thì chắc chắn em đã không thể hiểu được thế nào là <strong>HẠNH PHÚC ĐỂ THÀNH CÔNG,</strong> không có mọi người thì em đã không thể vượt qua được cái thanh log kì diệu này.</p>
<p>Một lần nữa, cảm ơn mọi người rất rất nhiều. Yêu mọi người nhiều lắm!!! Hãy HẠNH PHÚC ĐẾ THÀNH CÔNG nhé!</p>
<div style="text-align: right; text-indent: 0.5in; line-height: 150%;"><em><strong>Nguyễn Hồng Anh<br />
</strong></em></div>
<div style="text-align: right; text-indent: 0.5in; line-height: 150%;"><em><strong>Cử nhân Tôi Tài Giỏi khóa 29-31/1/2010</strong></em></div>
<div style="text-align: right; text-indent: 0.5in; line-height: 150%;"><em><strong>Cử nhân Tôi Tài Giỏi Nâng Cao khóa 3—4/4/2010</strong></em></div>
<div id="_mcePaste" style="position: absolute; left: -10000px; top: 1498px; width: 1px; height: 1px; overflow: hidden; text-align: justify;">
<p><strong>Diễn giả Quách Tuấn Khanh</strong></p>
<p>Ai đi làm mà chẳng muốn tăng lương và thăng tiến. Không đơn thuần chỉ  là vấn đề thu nhập hay một vị trí tốt hơn, đó chính là bằng chứng cho  thấy giá trị con người bạn đã thật sự tăng lên. Vậy, điều cốt lõi không  phải là làm cách nào để tăng lương và thăng tiến, mà là làm cách nào để  tăng được giá trị bản thân. Bạn nên nắm và vận dụng một qui luật quan  trọng: thu nhập của bạn sẽ tăng theo giá trị mà bạn tạo ra. Nhiều người  vẫn lầm lẫn rằng, người có chuyên môn cao thì sẽ tạo ra được giá trị  cao, và họ lao vào trau dồi chuyên môn trong khi lại bỏ qua rất nhiều  yếu tố quan trọng và cần thiết khác. Thực tế cho thấy, giá trị được đo  lường thông qua việc bạn có những kỹ năng mềm như : trình bày, giao  tiếp, nối kết, quản lý thời gian, kỷ luật bản thân&#8230;; giá trị còn được  thể hiện qua thái độ của bạn đối với công việc và với mọi người xung  quanh. Hiểu đúng về giá trị bản thân, bạn sẽ thấy những yếu tố quan  trọng tạo nên giá trị :<strong> Giá trị bản thân = Giá trị bạn tạo ra x  Thời gian cung cấp giá trị x Qui mô cung cấp giá trị</strong>.<img class="img_boder img_left_detail" src="http://advice.vietnamworks.com/files/imagecache/thumbnail_258x208/files/New%20Image.JPG" alt="" /> Công thức này cho  thấy, để nâng cao giá trị bản thân, bạn phải không ngừng trau dồi chuyên  môn, nâng cao những kỹ năng mềm, và đem lại giá trị cao nhất cho công  ty.</p>
<p><strong>Giá trị bạn tạo ra:</strong> Giá trị không phải là cái bạn  tự gán cho mình, mà là do người khác cảm nhận về bạn. Người ta cảm nhận  giá trị của bạn qua 3 điều: những gì bạn làm được, những gì bạn giúp  người khác làm được, và những gì bạn lan tỏa ra xung quanh.</p>
<p><strong>Thời gian cung cấp giá trị:</strong> Đừng lầm tưởng bất cứ  việc gì bạn làm cũng tạo ra giá trị. Dù cho bạn có &#8220;cắm đầu cắm cổ&#8221; làm  với tất cả nhiệt tình thì cũng chẳng đem lại ý nghĩa nếu đó không phải  là công việc bạn phải làm và được trả lương để làm. Nếu bạn được kỳ vọng  ở việc thiết kế những ấn phẩm độc đáo cho công ty, thì chẳng những bạn  không có điểm nào cho việc tiếp cận khách hàng mà có khi bạn còn âm điểm  bởi không tập trung vào công việc chính của mình. Bạn cần phải biết sếp  mình mong đợi điều gì nhất nơi bạn, rồi hãy dành thời gian để tập trung  vào công việc giúp mang lại giá trị đó. Khi bạn tập trung vào công việc  mang lại càng nhiều giá trị, giá trị của bạn sẽ càng cao.</p>
<p><strong>Qui mô cung cấp giá trị:</strong> Một mình bạn, dù có &#8220;cày&#8221;  hết sức thì đến một lúc nào đó bạn sẽ không còn sức lực hay thời gian để  tăng thêm giá trị của mình được nữa. Bất cứ ai cũng có một giới hạn.  Chìa khóa cho vấn đề này nằm ở việc tăng qui mô cung cấp giá trị. Có  nghĩa là bạn phải giúp những người khác có thể làm công việc giống như  mình, xây dựng một hệ thống làm việc tạo ra kết quả với số lượng tăng  lên gấp nhiều lần. Làm được điều này, bạn sẽ bước lên một vị trí cao  hơn, và dĩ nhiên phần thưởng sẽ xứng đáng hơn.</p>
<p>Nếu bạn áp dụng đúng công thức này, giá trị của bạn sẽ tăng vô hạn. Và  bạn sẽ thấy rõ qui luật: thu nhập tỉ lệ thuận với giá trị bản thân.</p>
<p>Chắc chắn, bạn luôn muốn thành công! Vậy bạn có dám thành công? Đã có  trong tay công thức gia tăng giá trị bản thân, làm thế nào để bạn có thể  trở thành người luôn được nhà tuyển dụng săn đuổi?</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/hanh-phuc-de-thanh-cong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>8</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hai ngày tuyệt vời của Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/hai-ngay-tuyet-voi-cua-ttg-nang-cao/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/hai-ngay-tuyet-voi-cua-ttg-nang-cao/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 10 Apr 2010 17:10:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3205</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/hai-ngay-tuyet-voi-cua-ttg-nang-cao/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="48" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG_NC_logo-300x96.png" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG NC Logo" title="TTG NC Logo" /></a>Hai ngày qua quả là 2 ngày tuyệt vời mà em sẽ không bao giờ quên&#8230; Trong 2 ngày này em đã học được nhiều hơn em mong đợi rất nhiều. Cái cảm xúc khi đứng ngay trước mục tiêu, dưới chân là thanh gỗ không ngừng chao đảo trong tiếng hò reo cổ vũ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhai-ngay-tuyet-voi-cua-ttg-nang-cao%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhai-ngay-tuyet-voi-cua-ttg-nang-cao%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<div><strong><span style="font-size: medium;"><strong>Hai ngày qua quả là 2 ngày tuyệt vời mà em sẽ không bao giờ quên&#8230;</strong><br />
</span></strong></div>
<div style="text-align: justify;">Trong 2 ngày này em đã học được nhiều hơn em mong đợi rất nhiều. Cái cảm xúc khi đứng ngay trước mục tiêu, dưới chân là thanh gỗ không ngừng chao đảo trong tiếng hò reo cổ vũ của mọi người sẽ là cảm xúc theo em đến suốt cả cuộc đời.</div>
<div style="text-align: justify;">Em đã học được về mục tiêu, hạnh phúc để thành công, vượt qua chính mình,&#8230;rất nhiều, rất nhiều nữa! Nhưng điều quan trọng nhất em biết được có lẽ chính là sự quan trọng của tình bạn.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Em biết, về cơ bản, em rất yếu đuối và sống khép kín. Có thể nói rằng chưa có bất kì ai hiểu được toàn bộ con người em. Có lẽ đó chính là lý do làm cho em có rất ít bạn! Dù không bao giờ chịu khó kết bạn như vậy nhưng em lại luôn mong muốn được bạn bè yêu quý động viên. Em thực sự chịu ảnh hưởng của người xung quanh, em rất hay lo sợ về những điều người khác nghĩ về mình, chỉ cần 1 lời khen cũng đủ làm em vui sướng rất nhiều, 1 lời chê sẽ làm em buồn cả tuần.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div>Việc được nhiều bạn giống như 1 giấc mơ không bao giờ tới. Em cũng muốn thay đổi nhưng không biết phải làm thế nào. 1 người bạn trong lớp đã nhận xét em như thế này:</div>
<div style="text-align: center;">
<p><img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs190.snc3/19763_109392945741977_100000138156182_238528_5958831_n.jpg" alt="" /></p>
</div>
<div><strong>Em là ô cuối cùng, góc phải!<br />
</strong></div>
<div style="text-align: justify;">Khoá học <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi! </strong></span>là nơi đầu tiên cho em nhiều bạn như vậy. <strong>Quãng thời gian ở đây thực sự đẹp như 1 giấc mơ</strong> mà khi nó kết thúc, em cảm thấy thực sự đau khổ trong 1 thời gian rất dài mới có thể nguôi ngoai. Sau đó, em gần như không tin là <strong>Tôi Tài Giỏi!</strong> có thật, <strong>nó quá đẹp để có thể là sự thật</strong>. Cho dù em có cố chứng minh với bản thân như thế nào!</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div>Em tham gia <span style="color: #ff8c00;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</strong></span> với lý do chính là để quay lại nơi này.</div>
<div></div>
<div style="text-align: justify;">Khi đến đây, em cố gắng tận hưởng từng phút giây dù lòng vẫn canh cánh lo sợ rằng nó sẽ kết thúc và để lại cho em 1 cú sốc giống như<span style="color: #ff0000;"><strong> Tôi Tài Giỏi!</strong></span></div>
<div style="text-align: justify;"><span style="color: #ff0000;"><strong><br />
</strong></span></div>
<div style="text-align: justify;">Về phần mục tiêu, ước muốn của em thực sự là có thể có được thật nhiều bạn, được nhiều người yêu quí nhưng em vẫn không dám nói ra điều đó, thay vào đó em nói rằng mục tiêu thật sự của em là 1 mục tiêu khác, nghe có vẻ phổ biến và bình thường hơn. Có lẽ đó là lí do mà mục tiêu đã không giúp em được nhiều như đối với người khác.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Vào ngày đầu tiên, em có thể tự hào mà nói rằng em là người đầu tiên trong nhóm đi đúng cách đến cuối  cùng. Các anh chị coach có lẽ cũng đã thấy được tiềm năng đó nên đã cố gắng khai thác mục tiêu của em rất nhiều. Nhưng có lẽ đã khai thác nhầm thứ. Hơn nữa, trong lúc chị Giang nói, em còn hơi mất tập trung vì sợ rằng chị đã nói quá lâu (em là người đầu tiên được coach động viên), sợ em đã chiếm quá nhiều thời gian của người khác, mọi nguời có thể thấy nản lòng nên em đã không cố gắng hết mình mà quyết định đợi đến lần sau.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div><strong>Và tất nhiên, em đã không thể đi được. </strong></div>
<div style="text-align: justify;">Khi bước xuống, em đã nhìn thấy sự thất vọng trong mắt bạn bè em! Lúc đó nếu em làm được thì hẳn em sẽ là người đầu tiên trong cả khoá đi được. Lúc đó, em thực sự cảm thấy hoang mang, sợ hãi, tiếc rẻ vì em đã bỏ lỡ 1 cơ hội vô cùng quý giá. Em quyết chí lần sau chắc chắn em phải làm được. Nhưng phải đợi tròn 1 ngày mới đến lượt mình lần tiếp theo. Hơn lúc nào hết, em cảm thấy buồn vì đã bỏ lỡ một cơ hội như thế này. Lúc đó em cảm thấy vô cùng lạc lõng và cay đắng. Em gần như không dám nhìn thẳng vào mắt bạn bè và đã khóc rất nhiều. Em còn gần như cảm thấy 1 sự đố kỵ khi nhìn vào những người đã làm được &#8211; <strong>em muốn là người đầu tiên</strong>!</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Phải mãi đến chiều ngày thứ hai mới đến lượt em lần thứ hai. Khi đó nhóm chỉ còn 2 người. Mọi người trong nhóm, các anh chị coach và cả chính em đều tin chắc rằng em sẽ làm được vì hôm qua em đã thể hiện khá tốt. Nhưng không hiểu sao, khi bước lên, em cảm thấy thực sự khó khăn! Em quá vội vã, muốn bước thẳng đến mục tiêu, quá bám víu và em đã ngã rất nhiều. Điều này dường như nằm ngoài dự tính của em và mọi người.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Chị Giang đã gọi em ra nói chuyện để thổi bùng ngọn lửa vào mục tiêu. Biết rằng nếu không nói ra sự thật, em sẽ không bao giờ thành công, em đã hé lộ 1 phần rất nhỏ của sự thật và em cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Sau đó, em quay lại và tiếp tục. Lần này em đi được đến cuối phần còn lại mới thực sự khó khăn. Lúc này mục tiêu thực sự đã không giúp được em nhiều bằng mọi người xung quanh. Trên đường đi, em tuy không nhìn thấy nhưng có thể cảm thấy từng cánh tay co rúm lại khi em đánh vào. Em biết em đánh rất mạnh, mạnh hơn người khác rất nhiều vì họ chua từng làm vậy với người khác. Một số người còn bật ra tiếng kêu. Vậy mà em vẫn ngã, họ cố như vậy mà em vẫn ngã. Em quyết không để ngã thêm lần nào nữa và đó là lý do em đứng dậy được.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Em đã đi rất lâu, lúc đó cả khoá chỉ còn 3 người, bạn của em phải sang gỗ của một nhóm khác đi vì nếu đợi sẽ không đủ thời gian. Em nhớ lúc đó 1 ai đó đã nói qua loa: &#8220;<em>Nhóm 2 cần sự giúp đỡ</em>&#8220;. Thế là tất cả những người nhóm khác dều quay ra giúp em. Lúc đó, trong đầu em chỉ còn 1 suy nghĩ, đó là rất nhiều người đang ở đây dõi theo em, em ko thể và ko được phép thất bại, chưa từng ai thất bại kia mà, em ko thể nhìn ánh mắt thất vọng của bạn em 1 lần nữa, khi mà họ đã cố đến vậy, làm sao em có thể thất bại trước nhiều người thế này, mọi người đang ở bên em, em có thể nghe được tiếng cổ vũ rất to, rất nhiều của cả những người em quen và không quen,&#8230;Các suy nghĩ ấy đã giữ em đứng vững cho đến khi tiếng nhạc đó nổi lên. Em quá hạnh phúc đến mức không thể thốt nên lời. Cái cảm xúc này em sẽ không bao giờ quên.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div>Khi bước xuống, em gần như đã cứng đờ cả người lại, run lẩy bẩy, mọi người kéo đến ôm em tới tầp.</div>
<div></div>
<div><strong>Chưa bao giờ em thấy hạnh phúc đến thế. </strong></div>
<div>Và đó chính là giá trị của tình bạn,<strong> điều lớn nhất mà em đã học được từ khoá học này</strong>.</div>
<div></div>
<div style="text-align: justify;">Dù vậy, sau đó, khi ăn cơm, em chợt nhớ ra, em đang ở những giờ phút cuối cùng của khoá học! Nếu như khi kết thúc <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi</strong></span>! em còn <span style="color: #ff8c00;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</strong></span> để mong đợi thì bây giờ em chả còn gì. Em đã lại bật khóc.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Lúc đó Vân dã đến bên em. Vân là người mạnh mẽ nhất mà em từng gặp, có thể nói là lạnh lùng, sắt đá. Người đã không rơi 1 giọt nước mắt trong suốt khoá <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi! </strong></span>đã an ủi em rất nhiều. Bạn ấy đã kể cho em câu chuyện về cỏ clover 4 lá và nói rằng em quá yếu đuối, bây giờ em ngã còn có người đỡ em chứ về sau chắc gì đã thế. <strong>Muốn sống được phải mạnh mẽ lên</strong>, mở lòng mình ra để kết bạn và em có thể gọi cho bạn ý bất cứ khi nào em cần.</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div>Đó là 1 người bạn tuyệt vời mà em rất may mắn mới có được!</div>
<div></div>
<div style="text-align: justify;">Bây giờ em đã kết thúc khoá <span style="color: #ff8c00;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao </strong></span>với 1 kết quả hoàn hảo song vẫn còn 1 điều làm em vô cùng hối tiếc! Đó là vào buổi tối cuối cùng, khi các nhóm họp lại để chia sẻ cảm xúc, em vì quá yếu đuối nên đã không dám nói lên lòng mình! không dám cảm ơn mọi người trong nhóm vì đã hết mình vì em, em đã thực sự ngạc nhiên vì sự kiên trì của họ! Em chỉ im lặng và đó là quyết định mà bây giờ em vẫn còn hối tiếc!</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div style="text-align: justify;">Em còn muốn cảm ơn tất cả mọi người trong khoá vì đã giúp em trong lần em đi! Nếu em không phải là một trong những người đi cuối cùng và được tất cả mọi người giúp đỡ thì hẳn em đã bỏ cuộc. Như anh Khoa đã nói, bạn có thể đang thay đổi cuộc đời ai đó mà bạn không nhận ra. Tất cả mọi người ở đây đều đã thay đổi cuộc đời em. Em thực sự muốn tặng cho mỗi người 1 cái ruy băng nếu em có thể!</div>
<div><strong><br />
Em hứa từ bây giờ sẽ mạnh mẽ lên và mở lòng mình ra. Bài viết này chính là điểm bắt đầu.</strong></div>
<div><strong><br />
</strong></div>
<div style="text-align: justify;">Đây là bài viết dài nhất mà em từng viết lại hoàn toàn theo cảm xúc nên có thể mắc rất nhiều lỗi chính tả, câu văn đôi chỗ lủng củng mong mọi người thông cảm!</div>
<div style="text-align: justify;"></div>
<div><strong>Pham My Linh<br />
</strong></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/hai-ngay-tuyet-voi-cua-ttg-nang-cao/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>12</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khi cử nhân trở thành&#8230; phụ huynh</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/tro-thanh-phu-huynh/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/tro-thanh-phu-huynh/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 29 Mar 2010 15:50:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Blogs]]></category>
		<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3050</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/tro-thanh-phu-huynh/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="99" src="http://www.toitaigioi.com/file/117.TTG100226HN-300x199.jpg" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="Nguyễn Ngọc Thu" title="Nguyễn Ngọc Thu" /></a>Hôm qua trở về nhà, mệt quá trời nên “lựa chọn” đi ngủ đã, hôm nay mới lên diễn đàn, chia sẻ tiếp những cảm nhận của mình sau khi trở thành “phụ huynh” đi dự “Lễ xuất phát” của khóa học Tôi Tài Giỏi! tháng 3 tại Hà Nội… Mình thành cử nhân khóa [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Ftro-thanh-phu-huynh%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Ftro-thanh-phu-huynh%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: center;"><img class="size-full wp-image-3051  aligncenter" title="Nguyễn Ngọc Thu" src="http://www.toitaigioi.com/file/117.TTG100226HN.jpg" alt="" width="580" height="386" /></p>
<p style="text-align: justify;">Hôm qua trở về nhà, mệt quá trời  nên “lựa chọn” đi ngủ đã, hôm nay mới lên diễn đàn, chia sẻ tiếp những  cảm nhận của mình sau khi trở thành “phụ huynh” đi dự “Lễ xuất phát” của  khóa học <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi!</strong></span> tháng 3 tại Hà Nội…</p>
<p style="text-align: justify;">Mình thành cử nhân khóa học <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi!</strong></span> tháng 2 ở Hà Nội. Tất cả những điều anh Khoa, anh Triều cùng các  anh chị coach chia sẻ thì mình đều nhớ cả, thế nhưng có một điều mình  luôn thắc mắc: &#8220;<em>Anh Khoa chia sẻ điều gì với bố mẹ mình mà mình lại không  được nghe nhỉ? Câu hỏi ấy cứ theo mình mãi từ khi mình bước chân khỏi  khóa học, trở thành cử nhân cho đến ngày hôm qua… ngày mà mình cũng được  làm”phụ huynh” </em></p>
<p style="text-align: justify;">Lý do mà mình được làm “phụ  huynh” thì cũng không có gì lạ lắm đâu, chị họ mình đi học khóa tháng 3  nhưng không hiểu tại sao chị không muốn bố mẹ đi gặp anh Khoa vào ngày  cuối cùng của khóa học, vậy nên mình quyết định xin chị mình vé mời để  đến gặp lại anh Khoa, anh Triều, các anh chị coach và… tìm lời giải đáp  cho thắc mắc của chính mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ, mình cùng em gái mình rời khỏi nhà lúc 6h15p chiều.  Mẹ nói phải <strong>đến sớm để được ngồi trên</strong>, được <strong>nghe rõ hơn những điều anh  Khoa nói</strong>. Với mẹ thì đây là <strong>lần thứ 2</strong> đến dự buổi nói chuyện này rồi,  nhưng với mình thì đây mới là lần đầu thôi… hồi hộp quá đi mất! Sau 1  tháng không đến lớp học, mẹ gần như không nhớ được đường đi nữa, mình  ngồi sau xe, chỉ cặn kẽ từ chỗ rẽ, từng tên phố để mẹ có thể dễ dàng đến  nơi. Quên làm sao được con đường này khi mà mình đã đặt biết bao nhiêu  tình cảm lên đây? Mình yêu từng hàng cây bên đường, yêu từng cái cột đèn  giao thông, yêu cái vòng xuyến, yêu tên phố, yêu cả cái bảng Khóa học  <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi!</span></strong> đặt ngay trước cổng khóa học. Sẽ chẳng bao giờ mình quên  được, vì nó đã<strong> lưu trong trái tim mình</strong> rồi…</p>
<p style="text-align: justify;">Mất 25p mới đến nơi, mẹ dắt xe vào bên  trong bãi đỗ, mình bước vào, ngước lên những bậc thang dẫn đến cánh cửa  tầng 1, nơi có các chị coach đang ngồi để nhận lại thư mời và hướng dẫn  phụ huynh của các học viên… “CHỊ LINH!!!” mình nhìn thấy coach nhóm  mình tháng trước, chị cũng đang ngồi ở đó. Mình chạy một mạch đến bàn  của chị, nắm tay chị, cười tít mắt! Một tháng rồi mình mới có dịp gặp  lại coach nhóm mình! Vui quá! Chị hỏi mình đi cùng ai, mình nói đi cùng  mẹ và em gái, chị bảo mình ngồi đợi ở tầng 1 một lúc nữa vì lúc đó lên  tầng 2 vẫn sớm.</p>
<p style="text-align: justify;">Mình đứng dưới một lúc mà<strong> không chịu được</strong>, muốn lên tầng  2 cơ, muốn vào lại phòng học cơ, muốn được nhìn thấy những con người  mang “áo thiên thần đen” đi đi lại lại quanh phòng cơ! Thế là mình cứ  chạy lên thôi! Chạy lên gần đến nơi thì coach Ngân đi xuống! Nhìn thấy  coach Ngân mình <strong>như vỡ òa</strong>! Coach Ngân đang chạy xuống có việc gì đó,  nhìn thấy mình cũng reo lên, 2 chị em ôm nhau nhảy loạn xạ! Đằng sau  coach Ngân là coach Hải, nhìn thấy coach mình cũng <strong>vui muốn khóc</strong>, mình  cũng ôm coach lun, coach nói với chị Ngân “Đây là người lấy được 3 lá  thư  chúc mừng đấy!” Ôi! Hãnh diện quá đi mất!</p>
<p style="text-align: justify;">Khi coach Hải cùng coach Ngân  đi xuống, mình cũng lên đến tầng 2… Người đầu tiên mình nhìn thấy là anh  Triều. Anh đang đứng ngoài đọc Love Notes! của các bạn học viên gửi cho  anh. Trông anh <strong>cười đáng yêu như một đứa trẻ vậy</strong>! Yêu quá đi mất thôi!  Mình chaỵ lại, ôm anh Triều một cái rồi tự giới thiệu mình là người dám  lẻn vào khóa học hôm đầu tiên :”&gt; Anh cười và bảo không sao đâu. Hôm  qua mình mới được nghe giọng nói của anh Triều khi không có mic. Giọng  anh có hơi ấm của một người anh vui vẻ, dễ mến và cũng hết mực yêu  thương các em nhỏ. Mình đứng cạnh anh mà cũng có cảm giác như mình mới  lên 3, đang bi bô tập nói… Anh nói các bạn ngoài Bắc viết nhiều Love  Notes cho anh lắm, anh lại cười hiền… Nhìn anh dễ thương quá nên mình  lại ôm anh thêm một cái, người anh béo nên khi ôm cảm giác rất thích! Hì  hì. Nhớ lại lúc nãy đọc bài viết của anh Tú “Kem”, anh có nói biệt danh  của anh Triều là “Triều Mông Mập” viết tắt là TMM )   <strong>Yêu  anh Triều quá đi mất thôi</strong>!!!</p>
<p style="text-align: justify;">Mẹ cùng mình bước vào phòng học. Mình  háo hức lắm! Lại được ngồi trên chiếc ghế đỏ rồi! Có rất nhiều coach  trong phòng. Mình nhìn thấy coach Nam, anh cũng mỉm cười với mình. Sau  một tháng gặp lại, nhìn thấy nụ cười của anh, anh cười hiền lắm. Anh  cũng như một người anh trai của mình! Cao lớn và mạnh mẽ! &gt;&lt;  &#8230;. Mình  lại thấy mình thật hạnh phúc!</p>
<p style="text-align: justify;">Mình đã nhận lại biết bao nhiêu tình cảm  của anh Khoa, anh Triều cũng như các coach ở đây! Mình đã hạnh phúc như  thế! Mình đã may mắn hơn biết bao nhiêu bạn trẻ ngoài kia, bao nhiêu bạn  đang sống từng ngày khổ đau và nghèo đói…<br />
Khi mẹ và mình cùng em gái ngồi vào  chỗ, lúc đó đã 6h50, chỉ còn 10p nữa là đến 7h. Mình nhìn xung quanh lớp  học… Thích thật! Mình cứ <strong>cười mãi mà chẳng thể ngừng lại được</strong>! Nhìn  những chiếc áo “thiên thần áo đen” mình lại mong muốn một ngày nào đó mình  cũng được <strong>hãnh diện mặc trên người chiếc áo đó</strong>, sẽ là một phần của khóa  học… sẽ cùng các học viên vượt qua thử thách…</p>
<p style="text-align: justify;">Phụ huynh các học viên đến ngày một  đông, chỗ ngồi dần được lấp kín. Hơn 7h, buổi nói chuyện của anh Khoa  bắt đầu với màn chào hỏi của anh Triều.  Ôi anh  Triều đáng yêu! Anh Khoa từ dưới chạy lên vẫn phong thái như mọi khi,  vui tươi, nhí nhảnh nhưng cũng rất đàng hoàng và lịch sự! Đúng là anh Khoa!</p>
<p style="text-align: justify;">Anh bắt đầu chia sẻ với  phụ huynh. Hì hì, nhớ lại một tháng trước mình ngồi ở phòng bên kia, hồi hộp chờ đợi được gặp mẹ. Ở phòng lạnh đó có 2 cánh cửa, anh  Triều hôm đó “quậy” lắm! Anh đứng sau 1 cánh cửa, vỗ tay <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi! </span></strong>Các bạn học viên ngồi bên ngoài nghe thấy cũng vỗ tay hét <span style="color: #ff0000;"><strong>TÔI TÀI GIỎI! </strong></span> làm các anh chị coach giật mình đưa tay lên môi “Xuỵt, xuỵt!!!” Anh  Triều toàn làm những việc ngộ nghĩnh chọc các học viên thôi! Anh lôi ví  ra nào tiền, nào bằng lái xe dụ các bạn nhao nhao lên, anh cầm đàn ghita  rồi mở điện thoại, bật nhạc rồi giả như mình đang đánh đàn… nhớ lại mà  không nhịn nổi cười…</p>
<p style="text-align: justify;">Anh Khoa chia sẻ những điều anh đã dạy các bạn suốt 3 ngày,  anh nói rằng đây là lớp học &#8220;huyên náo&#8221; nhất mà anh  từng gặp. Anh nói rằng anh  không trách các bạn khi các bạn nói chuyện mà lúc đó… anh chỉ muốn chia sẻ rằng, ở lớp học này các bạn hoàn toàn được  thoải mái. Khi  các bạn &#8220;<strong>nói xai thì khôn xao cã” </strong>nhưng khi các bạn nói đúng thì được vỗ tay “rầm rầm”.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh vui vẻ <strong>hướng  dẫn phụ huynh tỉ mỉ cách phát triển tâm lý con cái</strong>, làm sao để <strong>không làm  các em tổn thương</strong>, làm sao để các em<strong> trưởng thành</strong>, làm sao để các em  <strong>chịu trách nhiệm 100% về cuộc sống của mình</strong>…</p>
<p style="text-align: justify;">Anh cũng đề cao sự lựa chọn  của các em và mong phụ huynh cũng <strong>tôn trọng</strong> lựa chọn đó. Anh làm mình  cảm thấy như mình cũng đã lớn, mình cũng giống như cộng sự của bố mẹ  vậy! <strong>Anh Khoa thật tuyệt vời</strong>! Thảo nào, từ hồi mình học <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi!</strong></span> về, tự nhiên thấy <strong>mẹ thay đổi hẳn</strong>, <strong>quan tâm</strong> mình hơn, <strong>không mắng </strong>mình  nữa. Đặc biệt là… cho mình nhiều tiền tiêu vặt hơn! Ôi! <strong>Anh Khoa tuyệt  vời</strong>!!!</p>
<p style="text-align: justify;">Chia sẻ xong, anh Khoa đề nghị phụ  huynh vỗ tay đón con em mình trở về! Mình cũng vỗ tay quay xuống! Mình  nhớ lúc mình chạy vào lớp học trên con đường ấy, mình vui lắm, mình biết  mình được gặp mẹ rồi! Khi nhìn thấy các em nhỏ học khóa tháng 3, mình  vỗ tay to hơn, nhìn mặt em nào em nấy cười tít, đáng yêu quá!</p>
<p style="text-align: justify;">Các em mặc  áo <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi!</strong></span> Thật là đẹp! Mình cũng nhìn thấy chị mình trong số học  viên. Chị mình ở nhóm 12, chị quay xuống vẫy tay mình và cười thật  tươi. Mình  quyết định rời chỗ ngồi để ngồi dưới thảm cùng các anh chị coach. Mình  cũng muốn giống như các bạn học khóa này, cùng ngồi với nhau, chia sẻ  nốt những phút giây cuối cùng của khóa học.</p>
<p style="text-align: justify;">Mình ngồi đó, xem lại những  khóa học <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi!</span></strong> mà các anh chị <strong>mang đến cho những trẻ em nghèo</strong>,  những trẻ em <strong>thiệt thòi</strong>, <strong>mất đi cả cha lẫn mẹ</strong>… Dù mình đã xem clip này  rồi, thế nhưng khi xem lại, đến đoạn một em trai lên kể câu chuyện của  mình tưởng tượng ra khi áp dụng Trí nhớ siêu đẳng thì mình <strong>khóc</strong>, nước  mắt cứ thế thi nhau trào ra mà không ngưng lại nổi. Người mình run lên,  mình <strong>thương các em nhỏ</strong>, các em không có cuộc sống đầy đủ và sung túc như  mình, thế nhưng các em vẫn mỉm cười, những <strong>nụ cười rực rỡ như ánh mặt  trời</strong>… các anh chị coach quay lại nhìn mình khó hiểu, không hiểu tại sao  mình cứ khóc như trẻ con vậy… vì mình vui quá, vì mình buồn quá… cảm xúc  cứ lẫn lộn, chỉ có tiếng khóc của mình bật ra ngoài… coach Tú”Kem” từ  đâu chạy tới, ngồi bên cạnh mình, coach nắm tay mình, chị Trang cũng  ngồi cạnh ôm mình thì thầm “<strong>Mạnh mẽ lên em</strong>” mình hạnh phúc như vậy đó  các bạn àh, mình được các coach quan tâm như vậy, thế nhưng các em nhỏ  kia thì sao? Rồi tương lai các em sẽ như thế nào? Các anh chị ở đây rất  tốt, rất <strong>quan tâm đến các em nhỏ thiệt thòi</strong>, thế nhưng làm sao tất cả  các em nhỏ gặp khó khăn có thể nhận được sự giúp đỡ ấy đây? Cần lắm  những bàn tay giúp đỡ! Mình thêm<strong> cảm phục </strong>những coach ở đây, thêm cảm  phục anh Khoa, anh Triều, các anh chị ở TGM. Tất cả các anh chị đều là  những <strong>người hùng tuyệt vời</strong>!</p>
<p style="text-align: justify;">Mình lại được xem lại đoạn clip, mà tả cảnh đằng sau những đĩa ăn bỏ thừa tại các quán ăn nhanh là cả một sự  thật về sự nghèo đói. Chắc hẳn ai xem clip này cũng thấy lòng quặn thắt  lại… Những <strong>bữa ăn bỏ thừa</strong> kia lại được xem như <strong>món quà của Chúa</strong>… Lời  nhạc kèm theo clip làm mình buồn vô hạn… <strong>mỗi ngày có đến 25000 người  chết vì đói</strong>… vậy thì chúng ta, mỗi ngày đủ 3 bữa cơm, có cha mẹ, có mái  ấm, được cắp sách đến trường… chúng ta hạnh phúc hơn bao nhiêu  người???&#8230; Cả phòng học trầm xuống, mọi người đều tìm thấy trong mình  một khoảng lặng, một khoảng không chỉ có mình mình để suy ngẫm về những  gì mình vừa được xem…</p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi xem xong clip, anh Khoa dành thời gian cho các  học viên chia sẻ cảm xúc của mình sau khóa học… mỗi em dũng cảm bước lên  bục chia sẻ đều có một hoàn cảnh riêng, một câu chuyện riêng để nói,  thế nhưng <strong>em nào cũng nhận ra lỗi lầm </strong>của mình, tuyệt nhất là tất cả các  em đều nói “<strong>Con xin lỗi ba mẹ, con yêu ba mẹ</strong>” rồi chạy xuống <strong>ôm ba mẹ</strong>.  Nhìn cảnh đó mình cũng không cầm được nước mắt. Sau 3 ngày, các em đã  <strong>nhận ra nhiều bài học lớn lao về cuộc sống</strong>, biết <strong>quý trọng bản thân và  quý trọng những gì mình đang có</strong>, quan trọng nhất là biết <strong>quý trọng công  lao cha mẹ</strong>. Cám ơn khóa học nhiều lắm!!!</p>
<p style="text-align: justify;">Khóa học này mình nhường mẹ cho chị mình, nhìn thấy chị ôm  mẹ, mình lại nhớ mình của một tháng trước, cũng ôm mẹ khóc ngon lành… Mình nắm tay các coach, cùng chia sẻ  với các bạn học viên không có bố mẹ đến dự “Lễ xuất phát” để các bạn  không thấy buồn. Mình thấy các bạn khóc, mình cũng khóc, mình thương các  bạn lắm lắm. Coach Nam nhìn mình và cười, mình cũng cười, vừa khóc vừa  cười khoác vai coach. Coach Tú “kem” đột nhiên khóc tợn, mặt mũi đỏ hoe.  Mình chạy lại ôm chặt coach để coach khóc, mình cũng vui vì mình có thể  chia sẻ cùng coach, cũng giống như coach đến và nắm tay mình lúc mình  khóc ấy…</p>
<p style="text-align: justify;">Kết  thúc “Lễ xuất phát” là lễ trao bằng cử nhân và bức “thư tình” anh Khoa  viết cho mỗi cử nhân. <strong>Được làm cử nhân</strong> trông ai cũng hãnh diện lắm. Mẹ  mình nói đội ngũ coach đúng là những “người  hùng sống hết mình”! Sau khi  trao bằng cử nhân xong, anh Khoa giới thiệu đội ngũ coach hùng hậu,  đáng yêu, nhiệt tình… và “quậy” hết mình.  Sau này nhất định mình cũng sẽ tham gia thi coach!!! Cuối cùng chúng  mình cùng nhau làm lần cuối t<strong>ràng pháo tay <span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi!</span> </strong>Mình cũng hô rõ  là nhiệt tình, nhiệt tình như khi mình tham gia 100% lúc là học viên.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngày cuối cùng kết thúc trong vui vẻ.  Mình nhìn thấy coach Thủy, mình đến ôm coach Thủy, coach nói cám ơn  mình và nói sẽ gặp lại mình nhiều nhiều. Coach chúc mình thi tuyển  coaches thành công, chúc mình vượt qua <span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng cao</strong></span>… Mình thích những cái ôm <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi!</strong></span> Mối khi đến  với khóa học, dù là khóa nào đi chăng nữa, mình cũng đều được ôm thật  nhiều! Thật hạnh phúc!</p>
<p style="text-align: justify;">…Một chút tiếc nuối vì thời gian trôi đi quá nhanh,  nhưng mình biết, dù các bạn có là ai thì các bạn cũng bước ra khỏikhóa  học với tư thế của NGƯỜI THÀNH CÔNG! Chúc mừng tất cả các bạn đã trở  thành<strong> <span style="color: #ff0000;">CỬ NHÂN Tôi Tài Giỏi!.</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Một lần nữa cám ơn các anh chị TGM đã đem đến cho chúng  em khóa học kỳ diệu này! Những lời cảm ơn của em cũng như của các học  viên trong khóa học sẽ là nguồn động lực để các anh chị mang đến cho  chúng em nhiều khóa học tuyệt vời như thế này nữa đúng không anh chị? Cố  lên những NGƯỜI HÙNG nhé!!!</em></p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Nguyễn Ngọc Thu &#8211; <span style="color: #ff0000;">Cử nhân Tôi Tài Giỏi!</span></strong><br />
</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/tro-thanh-phu-huynh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>13</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hành trình trở về khóa học Tôi Tài Giỏi!</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/hanh-trinh-tro-ve-toi-tai-gioi/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/hanh-trinh-tro-ve-toi-tai-gioi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 29 Mar 2010 03:40:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=3030</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/hanh-trinh-tro-ve-toi-tai-gioi/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="106" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG100226HN1-300x213.jpg" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG100226HN1" title="TTG100226HN1" /></a>Hôm nay 26/3, ngày đầu tiên của khóa học Tôi Tài Giỏi! tháng 3… Vậy là mình đã là cử nhân được 1 tháng rồi đấy Cảm xúc lại dâng trào… Tất cả những thử thách, những trải nghiệm, như thể vừa mới hôm qua thôi…. Khóa học tháng này, chị họ mình đi học. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhanh-trinh-tro-ve-toi-tai-gioi%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhanh-trinh-tro-ve-toi-tai-gioi%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: center;"><img class="size-full wp-image-3031    aligncenter" title="TTG100226HN1" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG100226HN1.jpg" alt="" width="580" height="412" /></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;">Hôm nay 26/3, ngày đầu  tiên của khóa học <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi!</span></strong> tháng 3… Vậy là mình đã là cử nhân được  1 tháng rồi đấy  Cảm xúc lại dâng trào… Tất cả những thử thách, những trải  nghiệm, như thể vừa mới hôm qua thôi….</p>
<p style="text-align: justify;">Khóa học tháng này, chị họ mình đi  học. Mặc dù hôm qua đã chia sẻ với chị nửa tiếng về những chuẩn bị tinh  thần cho khóa học, những mình vẫn thấy hồi hộp lạ.. Cứ như thể ngày mai  mình sẽ được đi học <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi! </span></strong>vậy… Hì hì…</p>
<p style="text-align: justify;">Sáng  nay, dậy sớm hơn mọi khi, đi qua con đường dẫn đến khóa học, lại nhớ về  con phố ấy… cái bảng to trước cổng khóa học… nơi để xe… bậc thang… những  con người mang trên mình chiếc áo “thiên thần đen”… anh Khoa, anh  Triều… cốc C xủi đáng ghét… chợt thấy bâng khuâng lạ… đã một tháng rồi  đấy….</p>
<p style="text-align: justify;">Trước giờ vào học, vẫn dành chút thời gian  nhắn tin cho chị gái “ <em>Chúc chị may mắn nhé! Tham gia 1000% nha chị!</em>”…  Ôi! Khóa học…</p>
<p style="text-align: justify;">Chiều nay, hẹn chị Hiếu tại cổng khóa học <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi!</span></strong> Để lấy tiền đóng học phí <span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</strong></span>…. Vậy là mình  lại được đến với khóa học rồi….</p>
<p style="text-align: justify;">3h10p chiều, “vác” xe máy ra  khỏi nhà, chạy xe đến khóa học để gặp chị Hiếu… 2 chị em, từ chỗ xa lạ đã  trở thành chị em thân thiết cũng từ khóa học này đây…</p>
<p style="text-align: justify;">Đường tắc quá! Khói bụi mù  mịt… mới hơn 3h chiều mà đường đông quá trời, không biết bao giờ mình  mới đến nơi đây… Đi mãi, đi mãi, cố len qua dòng người tấp nập… Cuối  cùng mình cũng đã đến đường Láng… rẽ vào đường Trần Duy Hưng… đến cái  bùng binh, quẹo trái… phố Thụy Như Kon Tum… phố Lê Văn Thiêm….</p>
<p style="text-align: justify;">Đỗ  xịch cái xe ngay trước cổng khóa học… chị Hiếu vẫn chưa đến…Vừa dắt xe lên vỉa  hè, bỏ chiếc mũ bảo hiểm xuống thì chị Hiếu từ trong chỗ để xe của khóa  học chạy ra… 2 chị em gặp nhau mừng muốn khóc!</p>
<p style="text-align: justify;">Bước  chân qua cổng khóa học… vẫn là dãy xe máy dài… một tháng trước mình cũng  để xe chỗ này… coach đứng ngoài cửa khóa này là chị Trang… không phải  là coach Kiệt… bước đến chỗ để xe đạp của chị Hiếu, ngó vào cánh cửa dẫn  lên phòng học của khóa học, thấy các học viên đang đứng ngoài… Chị Hiếu  nói “<em>Đang giờ nghỉ mà em”</em>… Suy nghĩ một chút, mình cùng chị Hiếu quyết  định đi lên tầng 2…</p>
<p style="text-align: justify;">Tất cả các học viên đang đứng  bên ngoài. Lúc đó mình có cảm giác như chính mình cũng đang học vậy!  Nhìn ai sao cũng đáng yêu hết vậy! Mới ngày đầu tiên nên nhìn ai cũng có  vẻ vẫn bình thường, chưa có vẻ gì là phấn khích hết. Chắc là mọi người  cũng chưa quen nhau lắm nên vẫn còn e ngại điều gì  Mình quay qua nói với chị Hiếu “C<em>hị ơi! Những con người  này rồi cũng sẽ trở thành cử nhân Tôi tài giỏi! Em nhớ khóa học quá chị  ạh!!!!!!!!!</em>” 2 chị em lại cười tít mắt, chắc hẳn lúc đó chị Hiếu cũng  đang bồi hồi lắm… bao nhiêu kỉ niệm bốc chốc ùa về tựa như cơn gió… Mình  lại nhớ cái <strong>ngày đầu tiên </strong>ấy, cái ngày mình cũng đến với khóa học với  biết <strong>bao nhiêu là cảm xúc</strong>, bao nhiêu <strong>hi vọng</strong>, bao nhiêu <strong>sự hồi hộp</strong>… Mình  nhớ lại nhóm mình, nhớ lại những điều anh Khoa, anh Triều chia sẻ, nhớ  về những lúc nhóm ngồi lại bên nhau chia sẻ, nhớ lúc cũng nhau chơi trò  chơi, cùng nhau vượt qua thử thách….</p>
<p style="text-align: justify;">2 chị em kéo nhau  đến bên cánh cửa phòng học, ngó vào bên trong… Anh Triều kìa!!!! “<em><strong>Em  muốn gặp anh Triều, muốn gặp anh Khoa, muốn ôm anh Triều quá chị Hiếu  ơi!!!</strong></em>” Khóa học tháng 3 có vẻ rất ít coach, 2 chị em nhìn vào trong mà  thấy coach thưa quá… “<em>Anh Thủy kìa chị Hiếu ơi!</em>” Đó là coach nhóm mình!  Nhóm mình hồi đó có đến 11 người, nhóm cũng thứ 11 luôn, và là nhóm duy  nhất có đến 4 coach! Coach Thủy, coach Ngân, coach Trinh, coach Linh…  Tháng này không thấy coach Ngân, coach Trinh, coach Linh đâu cả…</p>
<p style="text-align: justify;">Lúc 2  chị em đang mải “ôn bài”  ôn lại những gì được học trong ngày đầu tiên thì chị gái  mình bước đến, chị hỏi tại sao mình lại đến đây? Mình nói rằng mình <strong>nhớ  khóa học quá</strong>! Chị mình nói chị ở nhóm 12, chỉ có 2 coach thôi. Đúng là  khóa tháng 3 này ít coach thật!</p>
<p style="text-align: justify;">Chợt mình nhớ ra mình quên  mũ bảo hiểm trên xe, mình nói chị Hiếu chờ một chút mình quay xuống lấy  mũ rồi lại lên! Mình chạy ào xuống, với tay lấy chiếc mũ thì có tiếng  nhạc “<em>Mission Impossible</em>” nổi lên! Chạy! Chạy thôi! Mình chạy hết tốc  lực lên! Cứ như thể là tiếng nhạc ấy đang gọi mình trở về với khóa học  vậy…</p>
<p style="text-align: justify;">Khi lên đến nơi, mọi người vẫn còn đang nháo nhác tìm chỗ ngồi,  mình quay lại hỏi chị Hiếu “<em>Em vào được không chị? Em muốn gặp coach  Thủy! Chỉ ôm một cái thôi rồi ra luôn mà chị!</em>” Chị Hiếu có vẻ ngần ngại  một chút… chẳng đợi chị ý trả lời nữa, mình chạy vào phòng học! Coach  Hải, coach “Kem” đang đứng ở cửa phòng học vỗ tay… coach Thủy đang ở  phía cuối phòng… mình chạy đến vẫy tay “Coach Thủy!!!!” coach Thủy quay  lại có vẻ bất ngờ lắm</p>
<p style="text-align: justify;">Mình chạy đến, việc đầu tiên là ôm coach cái  đã! Coach hỏi tại sao mình đến đây? Lúc đó vui quá trời vui, mình nói  rằng mình <em>nhớ khóa học quá nên lẻn vào</em>. Sau đó mình xin coach đi ra  ngoài 2p thôi, chị Hiếu còn đang đứng bên ngoài mà! Coach Thủy ra ngoài  cũng với mình. Đến cửa  phòng mình quay lại nhìn coach Hải hỏi “ Anh còn nhớ em không” coach nói  “Nhớ chứ ” &lt;Đó là coach mình đã đến để <em>xin lá thư mừng thứ  3</em> đó và đã thành công! &gt;</p>
<p style="text-align: justify;">Lúc đó, nhạc Mission  Impossible cũng dứt, bên ngoài chỉ còn coach Thủy, mình, chị Hiếu và  khoảng 4, 5 coach khác… Không suy nghĩ gì nữa, cứ thế mấy người ôm nhau  loạn xạ lun, như thể ngàn năm mới gặp lại… Mình thì chẳng nhìn xem coach  nào tên gì nữa mà cứ thế chạy vào ôm :”&gt; Coach Hải bên trong  vỗ tay kêu “Coaches! Coaches!”… thế là chẳng nói được với nhau câu nào,  các anh chị coach lại hớt hơ hớt hải chạy vào trong phòng học… <strong>cánh của  phòng học đóng lại</strong>…</p>
<p style="text-align: justify;">Một cảm giác hụt hẫng chợt  đến… sao tự nhiên thấy <strong>buồn vô hạn</strong>… 3 ngày diễn ra quá nhanh… vậy là đã  một tháng rồi đấy…</p>
<p style="text-align: justify;">Chị Hiếu vẫn áp tai vào cửa  phòng, cố nghe những điều anh Triều chia sẻ… đó là lúc học viên được đi  ngủ… gần 4h chiều mới đi ngủ… mình nhớ ngày đầu tiên của khóa học, mình  <strong>hoàn toàn không hề để ý đến thời gian</strong> nữa… mình không biết rằng ngày  đầu tiên lại ngủ muộn đến như vậy đấy…</p>
<p style="text-align: justify;">Ngồi ngoài cửa, 2 chị em ôm nhau. Mình biết chị Hiếu  cũng giống mình lúc này, <strong>chỉ muốn lại được học lại, lại được là một  phần của khóa học thôi… </strong></p>
<p style="text-align: justify;">Thế rồi mình hỏi chị Hiếu  có muốn lẻn vào không? “<em>Lựa chọn có hệ quả của nó!</em>” Mình đang đứng trước  cửa, có học viên ra ngoài nên của mở, coach đứng bên trong ngỡ mình là  học viên nên cười nói “Em có vào không?” mình chẳng nghĩ được gì nữa, cứ  thế đi vào như bị thôi miên… Bên trong tối đen, cũng không thấy cả  đường đi nữa nên mình cứ đứng mãi bên coach, cạnh cánh cửa phòng….</p>
<p style="text-align: justify;">Vẫn căn  phòng đó, vẫn tiếng nhạc du dương, vẫn cái bục đó, cái máy chiếu, cái  màn chắn… mình có thể hình dung thấy anh Khoa, anh Triều đang đứng đó,  đang chia sẻ với nụ cười tươi… Các coach chia nhau đứng 2 bên hưởng ứng…  các học viên thì sẽ ngồi trên ghế và chăm chú nghe…. Lúc đó tay mình  đặt trước ngực. Mình cảm nhận rõ tiếng tim đập từng nhịp… mình cũng đang  thở cũng một bầu không khí với các học viên, mình đang ở trong lớp học  đây! Đã trở về đây sau 1 tháng! Ôi nhớ quá! <strong>Mình muốn khóc</strong>!</p>
<p style="text-align: justify;">Coach  vẫn đứng bên cạnh… mình nói rằng mình học khóa tháng 2, mình quay lại vì  mình thấy nhớ khóa học quá, mình muốn ôm coach quá! Thế là coach ôm lại  mình không ngần ngại…</p>
<p style="text-align: justify;">Coach hỏi mình sao mình không tham gia thi  coach? Vì tháng 3 không có thi coach nên mình không tham gia được. Tháng  4 mình sẽ tham gia thi tuyển coach….</p>
<p style="text-align: justify;">Mình biết mình không  thể ở lại lâu trong khóa học nên mình nhìn lại phòng học một lần nữa rồi  xin phép coach ra ngoài. Chị Hiếu vẫn ngồi đó chờ mình…. 2 chị em lại  nhìn nhau…</p>
<p style="text-align: justify;">Được một lúc thì có một em nhóm 1 đi ra, em ý  nói rằng không ngủ được vì có tiếng nhạc… Nhìn em ý mình thấy vui lắm,  mình nói tối nay em phải ngủ nhiều vào vì mai là ngày rất quan trọng! Em  cũng cần phải ăn thật nhiều để có sức tham gia 1000%!</p>
<p style="text-align: justify;">Thật  <strong>không muốn đi </strong>chút nào, nhưng mình cũng không muốn làm ảnh hưởng đến  khóa học nên mình cùng chị Hiếu ra về…. 2 chị em đi xuống lấy xe rồi mà  vẫn quay lại nhìn bậc thang dẫn đến phòng học mãi…. Coach Thủy lúc đó tự  nhiên lại chay xuống. Khóa này coach Thủy không bận chỉnh nhạc nên có thời gian  nói chuyện với 2 chị em một chút. Coach nói 2 chị em đăng ký <strong><span style="color: #ff6600;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</span></strong> đi… Tháng 4 này chị Hiếu sẽ tham gia <span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi  Tài Giỏi! Nâng Cao</strong></span>, còn mình sẽ  đi khóa tháng 5.</p>
<p style="text-align: justify;">Tạm biệt coach, 2 chị em dắt xe ra về… mình  còn nán lại một chút chờ coach lên tận phòng học rồi mới đi… <em><strong>nhớ lắm  những nụ cười… nhớ lắm những sự quan tâm chia sẻ… nhớ lắm những trải  nghiệm… nhớ lắm những thử thách… tạm biệt nhé… </strong></em></p>
<p style="text-align: justify;">2 chị em đi  về, mỗi người một đường, mình chạy xe chậm hơn mọi khi… mình yêu ánh nắng, yêu cơn gió nhẹ lúc  này quá… mình nhớ lại khóa học, nhớ lại bài hát Khát vọng, nhớ lúc mình  nắm tờ giấy mục tiêu trong tiếng nhạc It’s my life…. <em><strong>Mình là người hạnh  phúc! Mình tài giỏi! Mình lại cảm thấy như được tiếp thêm lửa! Hạnh  phúc quá! </strong></em></p>
<p style="text-align: justify;">&lt; Không biết anh Khoa biết chuyện này có  giận không? Lựa chọn có HẬU QUẢ của nó! Thế nhưng mình vẫn lựa chọn như  vậy! Nếu còn cơ hội mình cũng vẫn sẽ làm như thế! Để làm sống lại những  trải nghiệm tuyệt vời trong đời!&gt;</p>
<p style="text-align: justify;">Em bé nhóm 1 lúc đó  mình gặp đã hỏi mình <em>“Nếu chị hào hứng như vậy sao chị không đăng ký  học lại?”</em> mình cũng muốn học lại lắm, thế nhưng mà mình nghĩ khóa học  này trải nghiệm 1 lần là đủ rồi, nếu học lại sẽ không được sung như hồi  mình mới học nữa. Với lại… mình đang chờ <span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</strong></span>.<em> </em></p>
<blockquote style="text-align: justify;">
<p style="text-align: justify;"><em>Cám ơn khóa học! Cám ơn những  con người đã mang đến cho mình những điều tuyệt vời như thế!!! Mình sẽ  không bao giờ quên khóa học kỳ diệu này! Sẽ không bao giờ quên những con  người đang cống hiến công sức từng ngày với mong muốn giúp đỡ những bạn  trẻ đạt được thành công trong cuộc sống! </em></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;">Hẹn gặp lại tại <span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao </strong></span>nhé!!!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/hanh-trinh-tro-ve-toi-tai-gioi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>[Coach Nguyễn Hoàng Nam] Hạnh phúc để thành công!</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/coach-nguyen-hoang-nam-hanh-phuc-de-thanh-cong/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/coach-nguyen-hoang-nam-hanh-phuc-de-thanh-cong/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 19 Mar 2010 04:02:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Blogs]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=2940</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/coach-nguyen-hoang-nam-hanh-phuc-de-thanh-cong/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="100" src="http://www.toitaigioi.com/file/Toi-Tai-Gioi-300x200.jpg" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="Toi Tai Gioi" title="Toi Tai Gioi" /></a>Dưới đây là cảm nhận của bạn Nguyễn Hoàng Nam &#8211; Cử Nhân Tôi Tài Giỏi! và hiện nay là Huấn Luyện Viên (Coach) của khóa học Tôi Tài Giỏi! &#8211; về khóa học Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao, được bạn chia sẻ tại diễn đàn Vươn Tới Thành Công. Gửi các anh Trainers, các [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fcoach-nguyen-hoang-nam-hanh-phuc-de-thanh-cong%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fcoach-nguyen-hoang-nam-hanh-phuc-de-thanh-cong%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: justify;">Dưới đây là cảm nhận của bạn Nguyễn Hoàng Nam &#8211; <span style="color: #ff0000;"><strong>Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!</strong></span> và hiện nay là Huấn Luyện Viên (Coach) của khóa học <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi!</strong></span> &#8211; về khóa học <strong><span style="color: #ff6600;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</span></strong>, được bạn chia sẻ tại diễn đàn Vươn Tới Thành Công.</p>
<hr style="text-align: justify;" />
<p style="text-align: justify;">Gửi  các anh Trainers, các bạn coaches, các bạn trong nhóm 2 và toàn thể gia  đình <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi!</strong></span>,</p>
<p style="text-align: center;">&#8220;<strong>HẠNH PHÚC để  THÀNH CÔNG</strong>&#8220;</p>
<p style="text-align: justify;"><img class="aligncenter" src="http://img443.imageshack.us/img443/2002/12689686631.jpg" alt="" width="609" height="407" /></p>
<p style="text-align: justify;">Chắc hẳn bất  cứ ai tham gia khoá học <span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao </strong></span>xong  sẽ khó có thể nào mà quên được câu nói này. Một câu nói chứa đựng bao  nhiêu nhiệt huyết, bao nhiêu quyết tâm và một niềm tin thực sự vào bản  thân khi tiến đến mục tiêu của chính mình. Các bạn cũng có thể thấy  rằng, cuộc sống không bao giờ trải thảm đỏ cho chúng ta tiến đến thành  công của chính mình  . Sẽ có rất nhiều chông gai, nghiệt ngã trên  con đường đó. Và chúng ta sẽ <strong>vấp ngã</strong>. Lúc đó chính là lúc chúng ta <strong>cần  phải đứng dậy thật nhanh</strong> với <strong>quyết tâm</strong> như lúc ban đầu, <strong>kiên định và  dũng cảm </strong>tiến lên  . Đó cũng là điều mà Nam cảm nhận sâu sắc nhất từ khoá  học, một chặng đường thu nhỏ cho chặng đường đời của chính mình. Và Nam  rất hạnh phúc khi đi trên con đường đó bằng chính đôi chân của mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Trước hết, Nam xin được gửi lời cảm ơn chân thành nhất của mình  tới anh Khoa và các anh trainers,  công ty TGM và công ty MarMedia, những người đã đem về đến Hà Nội  trải nghiệm quý báu này. Nhờ có các anh chị mà Nam không những đã <strong>nhận  thức được mục tiêu</strong> của mình rõ ràng hơn rất nhiều, mà còn khơi ra được  <strong>ngọn lửa quyết tâm đầy nhiệt huyết</strong> trước nay chỉ cháy âm ỉ bên trong Nam   . Chắc hẳn các anh chị cũng thấy  được sự thay đổi trong Nam và Nam tin chắc một điều rằng, sau này anh  chị sẽ rất <strong>tự hào</strong> về Nam. Rất cảm ơn các anh chị!</p>
<p style="text-align: justify;">Tiếp theo Nam xin gửi lời cảm ơn đến các bạn coaches đã &#8220;huấn luyện&#8221; và  &#8220;chăm sóc tận tình&#8221; Nam trong khoá học . Thật sự lúc đầu Nam đã nghĩ  rằng thử thách này không khó từ lúc nhìn thấy chiến trường cho đến khi  có vài bạn đã vượt qua.    Nhưng cuối cùng, Nam đã được thưởng thức  quá trình &#8220;chăm sóc mức độ 4&#8243; kéo dài lâu nhất thế kỉ của một dàn các  bạn cao to .Thật sự việc Nam đứng được là 1  điều thần kì   Nam biết công việc đó rất là mệt nhưng coach nào cũng  làm hết sức mình, điều đó thực sự làm Nam hết sức cảm động. Mọi người đã  đặt niềm tin rất lớn vào Nam và mong muốn giúp Nam tìm được ý nghĩa lớn  nhất của khoá học  . Nam sẽ không làm các bạn thất vọng đâu,  rất cảm ơn các bạn.</p>
<p style="text-align: center;"><a rel="attachment wp-att-2941" href="http://www.toitaigioi.com/coach-nguyen-hoang-nam-hanh-phuc-de-thanh-cong/toi-tai-gioi-2/"><img class="aligncenter size-full wp-image-2941" title="Toi Tai Gioi" src="http://www.toitaigioi.com/file/Toi-Tai-Gioi.jpg" alt="" width="720" height="480" /></a>Chiếc áo <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi!</span></strong> ở buổi huấn luyện <strong><span style="color: #ff6600;">Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;">Về mức độ đặc biệt, Nam  xin được cám ơn anh Thanh Tùng, anh  Phong (SG), anh Cường và các coaches khác trong nhóm 2. Nhờ có  các anh chị và những lời chia sẻ và hướng dẫn thật chân thành, Nam đã <strong> xác định được cái gọi là mục tiêu cả đời t</strong>heo đuổi. Trước khi vào khoá  học, Nam chỉ biết đặt mục tiêu là làm kinh doanh, mặc dù cũng đã có kế  hoạch cụ thể và rõ ràng, nhưng Nam lại chưa xác định được việc mình làm  điều đó là vì mục đích gì  . Sau một đêm suy nghĩ, Nam đã biết được  rằng, gia đình hạnh phúc chính là mục tiêu đó, mọi thứ xuất phát từ gia  đình và cũng sẽ hội tụ lại ở gia đình.   Mọi mục tiêu khác chỉ là bước  đệm đến điều đó. Và mục tiêu đó đã làm Nam cảm thấy hạnh phúc hơn rất  nhiều trên con đường đi của mình</p>
<p style="text-align: justify;">Cuối  cùng nhưng lại là lớn nhất, Nam xin cảm ơn những người bạn trong nhóm 2, những người đã trở thành 1  gia đình gắn bó hơn bao giờ hết, cùng nhau <strong>vượt qua gian nan thử thách</strong>,  và giúp đỡ nhau đạt được mục tiêu của từng bạn.   Nam xin cảm ơn Hải, người đầu tiên  trong nhóm đã vượt qua thử thách, truyền cảm hứng, sự tự tin cho Nam và  các bạn cũng như đã giúp đỡ mọi người hết mình  . Nam xin cảm ơn Quang, Nam bé vì đã cùng Nam  chiến đấu, giúp đỡ các bạn hết mình không màng đến sức khoẻ của mình  . Và Nam cũng xin cảm ơn đến tất cả các  bạn nữ: em Trang, bạn Trang, chị Trang(3 Trang cơ đấy  ), chị Mai, em My, Hoa và em Ngân vì mặc  dù biết Nam rất chi là nặng nhưng vẫn lao vào lấy người để đỡ cho Nam  . Thực sự dùng lời thì không thể nào tả hết được tình cảm  của Nam dành cho các bạn. Thực sự nếu chỉ thiếu một người trong các bạn  ở đó, Nam có thể đã bị ngã nhiều lần và thậm chí không thể tiếp tục.</p>
<p style="text-align: justify;">Qua thử thách này, Nam rút ra thêm được  một điều nữa là, ở ngoài cuộc sống của mình, nếu mình cống hiến cho bạn  bè mình với tinh thần như vậy, chắc chắn dù ít dù nhiều họ cũng sẽ như  thế đối với mình. Từ đó, những người bạn chí thân chí cốt sẽ dần xuất  hiện, sẽ theo bạn đến suốt đời. Họ sẽ là những nhân tố quan trọng giúp  bạn vươn tới thành công của mình cũng như mình là nhân tố quan trọng  giúp họ vươn tới thành công của chính họ.</p>
<p style="text-align: justify;">Kính thư, Nam xin cảm ơn tất cả mọi người một lần nữa, chúc mọi  người hạnh phúc để thành công</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Nguyễn Hoàng Nam &#8211; TGM Coaching Team</strong>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/coach-nguyen-hoang-nam-hanh-phuc-de-thanh-cong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>14</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chúc mừng ngày Quốc Tế Phụ Nữ &#8211; 08/03/2010</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/chuc-mung-0803/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/chuc-mung-0803/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 08 Mar 2010 04:49:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Blogs]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=2767</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/chuc-mung-0803/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="124" src="http://www.toitaigioi.com/file/8-3_greeting_card1-300x249.jpg" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="8-3_greeting_card" title="8-3_greeting_card" /></a>Các bạn thân mến, Nhân ngày Quốc Tế Phụ Nữ &#8211; 08/03/2010, xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến các Nữ Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!, các Coach nữ của Coach Family, các thành viên nữ của CLB Vươn Tới Thành Công, cùng các người chị, người mẹ của chúng ta. Chúc cho  [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fchuc-mung-0803%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fchuc-mung-0803%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p>Các bạn thân mến,</p>
<p style="text-align: justify;">Nhân ngày <span style="color: #3366ff;"><strong>Quốc Tế Phụ Nữ &#8211; 08/03/2010</strong></span>, xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến các <strong><span style="color: #ff0000;">Nữ Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!</span></strong>, các Coach nữ của Coach Family, các thành viên nữ của CLB Vươn Tới Thành Công, cùng các người chị, người mẹ của chúng ta.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúc cho  “<em>Một nửa của thế giới</em>” sẽ có một ngày 08/03 thật năng động, tươi vui và tràn đầy hạnh phúc!</p>
<p style="text-align: justify;">Câu Lạc Bộ Tôi Tài Giỏi! &amp; Diễn Đàn Vươn Tới Thành Công cũng xin gửi tặng tất cả mọi người một món quà thật dễ thương dưới đây, các bạn hãy cùng thưởng thức và chia sẻ với bạn bè của mình nhé!</p>
<p style="video-align: center;"><!-- ProPlayer by Isa Goksu --><div name="mediaspace" id="mediaspace"><div class="pro-player-container" width="530px" height="400px"><div id="pro-player-2767pp-single-4c5443cbc61d4"></div></div></div><script type="text/javascript" charset="utf-8">var flashvars = {width: "530",height: "400",autostart: "false",repeat: "false",backcolor: "111111",frontcolor: "cccccc",lightcolor: "66cc00",stretching: "fill",enablejs: "true",mute: "false",skin: "http://www.toitaigioi.com/wp-content/plugins/proplayer/players/skins/default.swf",image: "http://www.toitaigioi.com/wp-content/plugins/proplayer/players/preview.png",plugins: "viral-2&viral.callout=none&viral.onpause=false",javascriptid: "2767pp-single-4c5443cbc61d4",image: "http://www.toitaigioi.com/wp-content/plugins/proplayer/players/preview.png",file: 'http://www.toitaigioi.com/wp-content/plugins/proplayer/playlist-controller.php?pp_playlist_id=2767pp-single-4c5443cbc61d4&sid=1280590795'};var params = {wmode: "transparent",allowfullscreen: "true",allowscriptaccess: "always",allownetworking: "all"};var attributes = {id: "obj-pro-player-2767pp-single-4c5443cbc61d4",name: "obj-pro-player-2767pp-single-4c5443cbc61d4"};swfobject.embedSWF("http://www.toitaigioi.com/wp-content/plugins/proplayer/players/player.swf", "pro-player-2767pp-single-4c5443cbc61d4", "530", "400", "9.0.0", false, flashvars, params, attributes);</script></p>
<p style="text-align: left;">&gt;&gt;&gt;Link youtube: <a href="http://www.youtube.com/watch?v=-XYzW-ivbig">Là Con Gái Thật  Tuyệt</a></p>
<blockquote><p><span style="color: #008000;"><strong>Nhạc và Lời: Lê Cát Trọng Lý<br />
Ca Sỹ: Lê Cát Trọng Lý</strong></span></p>
<p style="text-align: center;">Ngày gọi tia nắng lóng lánh qua hàng mi<br />
Chở nụ cười em tươi lung linh trên phố<br />
Ngại ngùng như thế, đôi môi em khẽ cười,<br />
Đôi chân em cất lời<br />
Tình yêu ngày xanh là em hồn nhiên<br />
Cúc cu cúc cu cúc cu cúu&#8230;há ha ha hà ha</p>
<p style="text-align: center;">Dịu dàng đôi mắt biết hát thay lời ca<br />
Để mùa thu qua buông hương lên mái tóc<br />
Nhẹ nhàng em nghe trên cao kia nắng về<br />
Xua tan đi chút buồn,<br />
Là em hờn ghen chờ mong tình yêu</p>
<p style="text-align: center;">Vui là con gái, ha,<br />
Vui là con gái ha.<br />
Hà ha hà ha<br />
Nắng cho em màu yêu<br />
Vui là con gái, ha,<br />
Vui là con gái ha .<br />
Vui là con gái ha,<br />
Hà ha hà ha.<br />
Nắng cho em màu iu.<br />
La la la lá là,la la la la lá,la la la lá là,la la la la lá.</p>
<p style="text-align: center;">Lạnh lùng em bước cứ bước như làm lơ<br />
Để mặc cho ai kia theo em xuống phố<br />
Ngập ngừng em biết con tim đang rối bời,<br />
Trông em như hững hờ<br />
Là em sợ thương, sợ vương lòng ai.<br />
Tiếng thương, tiếng yêu<br />
Tiếng cao, tiếng lòng,<br />
Nhẹ thôi người ơi,<br />
hát em nghe mùa yêu</p>
<p style="text-align: center;">Vui là con gái, ha, là con gái thật tuyệt<br />
La la la la lá thấy em như vui trẻ con</p>
<p style="text-align: center;">Vui là con gái, ha, là con gái thật tuyệt<br />
La la la la lá thấy em nhưng vui trầm ngâm</p>
<p style="text-align: center;">Vui là con gái, ha, là con gái thật tuyệt<br />
La la la la lá thấy em như me hàng bay</p>
<p style="text-align: center;">Vui là con gái, ha, là con gái thật tuyệt<br />
La la la la lá thấy em vui như chim hoạ my</p>
<p style="text-align: center;">Vui là con gái, ha, là con gái thật tuyệt<br />
La la la la lá ghét em vui nhưng trầm ngâm</p>
</blockquote>
<p style="text-align: center;">
<p style="text-align: left;">Và đây là lời chúc dễ thương của TGM Coaching Team gửi đến các bạn Coach Nữ TGM.</p>
<p style="text-align: center;"><a rel="attachment wp-att-2776" href="http://www.toitaigioi.com/chuc-mung-0803/8-3_greeting_card-2/"><img class="aligncenter size-full wp-image-2776" title="8-3_greeting_card" src="http://www.toitaigioi.com/file/8-3_greeting_card1.jpg" alt="" width="515" height="428" /></a></p>
<p style="text-align: left;">Các bạn hãy cùng nhau gửi lời chúc của mình đến những người phụ nữ chúng ta yêu quý tại đây nhé!</p>
<p style="text-align: left;">
<h3 style="text-align: right;"><strong><span style="color: #ff00ff;">Happy Women&#8217;s Day &#8211; 08/03/2010</span></strong></h3>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/chuc-mung-0803/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>[Phụ huynh chia sẻ] Cảm nhận của một người bên lề khóa học</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/ben-le-khoa-hoc/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/ben-le-khoa-hoc/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 08 Mar 2010 03:10:39 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=2760</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/ben-le-khoa-hoc/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="106" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG100226HN2-300x213.jpg" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG100226HN2" title="TTG100226HN2" /></a>Cảm nhận của một người bên lề khoá học Trước hết, cho chị được cám ơn Khoa và các bạn TGM vì đã mang lại khoá học rất ý nghĩa, rất có giá trị. Cám ơn sự nhiệt tình và tâm huyết của các em. Chúc Khoa và TGM thành công hơn nữa trong công [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fben-le-khoa-hoc%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fben-le-khoa-hoc%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<h1 style="text-align: justify;">Cảm nhận của một người bên lề khoá học</h1>
<p style="text-align: justify;"><img class="aligncenter size-full wp-image-2761" title="TTG100226HN2" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG100226HN2.jpg" alt="" width="580" height="412" /></p>
<p style="text-align: justify;">Trước hết, cho chị được cám ơn Khoa và các bạn TGM vì đã mang lại khoá học rất ý nghĩa, rất có giá trị. Cám ơn sự nhiệt tình và tâm huyết của các em.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúc Khoa và TGM thành công hơn nữa trong công việc và cuộc sống!</p>
<p style="text-align: justify;">Chị là người <strong>mong chờ</strong> khoá học hơn cả em chị, hơn cả ba mẹ chị vì chính chị là người tìm hiểu về khoá học và đăng kí cho em chị đi học. Chị đã phải <strong>chờ khóa học tới tận 2 tháng</strong> vì lần đầu giục em chị đăng kí, cậu ý lừng khừng nên bị lỡ. Ba ngày diễn ra khoá học, khoá học đầu tiên sau tết Canh Dần ở Hà nội, từ 26/02-28/02/20010, là ba ngày chị <strong><em><span style="color: #ff6600;">hồi hộp</span></em></strong> nhất.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8212;&#8211;</p>
<blockquote>
<h3 style="text-align: justify;"><strong><em>Viết cho em trai</em></strong>&#8230;</h3>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><strong> Ngày thứ nhất:</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Sáng sớm lại điện thoại hỏi tình hình đã đến lớp học chưa. Em có vẻ cũng rất nhẫn nại trả lời chị, nhắn tin em vào lớp rồi. Giờ ra chơi cũng gọi điện cho chị thông báo tình hình: “<em><strong>Cũng bình thường, chẳng có gì đặc biệt</strong>, chắc là phải ngày mai. Tí ăn cơm em về nhà bạn em ăn trưa</em>”. Trời, không ở đó ăn thì nói gì là tinh thần tập thể nữa. Lúc sau em bảo: “Em ăn ở đây rồi, vui phết”. Chị cũng thấy <em>phấn chấn</em>.</p>
<p style="text-align: justify;">Chiều hôm đó em nhắn tin: “<em><strong>Cũng được đấy, em thấy tự tin phết</strong></em>”. Chị tự nhủ, bắt đầu có <strong><em><span style="color: #3366ff;">hiệu quả</span></em></strong> rồi đây.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Ngày thứ hai:</strong></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;">Trưa em nhắn tin: “<em><strong>Em không thấy phí tiền học đâu</strong></em>”. Tối em điện thoại: “<strong>Cả lớp em hôm nay đều khóc, em khóc ít nhất. Chưa bao giờ em thấy em khóc có giá trị cả, nhưng lần này thì khác. Tí em về sẽ xin lỗi bố. Bao nhiêu năm nay em vẫn thấy cần xin lỗi nhưng bây giờ em đã đủ tự tin để nói ra. Sau buổi hôm nay em thấy trước giờ em sống thật vô dụng. Trước giờ, tiền mọi người cho em đều phung phí nhưng chị cho em đi học thế này, học những cái em chưa bao giờ được học, em thấy thật giá trị, không phí một chút nào</strong>”.</p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;">(Em thừa biết chị là người rất tiết kiệm. Từ khi em còn bé, chị hầu như không bao giờ cho em tiền, trừ lì xì một chút vào dịp tết. Thậm chí cả khi sinh nhật chị cũng không cho nữa, quà cũng nghỉ luôn khi thấy em cứ mải mê chơi).  Chị vui lắm.<span style="color: #3366ff;"><strong> <em>Hiệu quả bắt đầu lên cao</em></strong></span> rồi đây.</p>
<p style="text-align: justify;">Sau khi nói chuyện với ba mẹ xong, em lại điện thoại cho chị thông báo tình hình, vẫn sụt sịt qua điện thoại. Tiếp theo đó cũng là lúc chị nhận điện thoại ba mẹ hỏi chị “<strong><em>Khoá học này là như thế nào? Sao em lại thay đổi nhiều thế?</em></strong>”. Ba mẹ “choáng”.</p>
<p style="text-align: justify;"><strong>Ngày thứ ba:</strong></p>
<p style="text-align: justify;">Chị về nhà ba mẹ ăn trưa và nói chuyện một lúc rồi về nhà chị.</p>
<p style="text-align: justify;">Ba mẹ quyết định sẽ đi tham dự buổi lễ xuất phát của lớp em. Giấy mời chỉ được hai người thôi, chị mong được tham dự lắm nhưng “hết suất” mất rồi.</p>
<p style="text-align: justify;">Trước lễ xuất phát 45phút, chị chợt nghĩ ra cách để đến tham dự lễ xuất phát của em. Vụ này tất nhiên là này chị phải cám ơn một người đặc biệt. Ngồi nghe phần diễn thuyết của Khoa, chị thực sự ấn tượng với câu nói của Khoa:</p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;">“<em><strong>Kinh doanh không có nghĩa là chỉ thu tiền về mà phải tạo ra giá trị xã hội</strong></em>”. Đúng, giá trị mà Khoa và các bạn trong TGM đã tạo ra thật to lớn, chị đánh giá cao tâm huyết của Khoa và các bạn trong TGM.</p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;">Một tiếng sau em và các bạn học viên khác vào hội trường. Chị chưa nhìn thấy em và em cũng không nhìn thấy chị. Chị thực sự xúc động với phần chia sẻ của một số bạn trước hội trường vì thời gian có hạn. Chương trình có một khoảng thời gian để mọi người về chia sẻ với người thân, lúc đó em ra chỗ ba mẹ mới thấy chị. Lúc đó em chỉ ôm chị thôi mà không nói gì cả.<strong></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong> Ngày thứ tư</strong>: Chị qua nhà để nói chuyện với em. Em chị sau ngày đi học về rất trân trọng với những gì mà TGM tặng. Em đi mua khung ảnh để treo những tấm ảnh, <em>giấy chứng nhận của khoá học</em>. Em đang mong chờ để được học tiếp khoá “<span style="color: #ff6600;"><strong>Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao</strong></span>”. Em cũng nói với chị rằng: “<em><strong>Nếu em biết chị có mặt ở đó thì em đã chia sẻ ở trước hội trường</strong></em>”.</p>
<p style="text-align: justify;">&#8220;<em>Sự có mặt của chị đã làm em ngạc nhiên lắm phải không?</em>&#8221; Hỏi em: &#8220;<em>Thế em định nói gì?</em>&#8221; Em bảo: “<em>Thôi, không nói nữa, một cái ôm cũng là chia sẻ rồi, trước nay đã bao giờ em ôm chị đâu</em>”</p>
<p style="text-align: justify;">Chị đã tìm được cậu em trai đầy tình cảm ngày xưa với nhiều kỉ niệm: Chị đưa đón em đi học mẫu giáo, chiều về lại ra tượng đài Lê nin, ra Hồ gươm… vừa trông chừng em chơi, chị vừa học bài ôn thi đại học. Chị đã từng để em ngồi lên yên xe đạp, còn chị ngồi đằng sau một tay giữ em, một tay giữ lái đạp xe lòng vòng khắp phố phường. Chị đã từng hỏi ý kiến em khi em chỉ là đứa trẻ 4-5 tuổi để chọn cho chị một cái cặp tóc. Chị đã rất vui khi em thích một món đồ chơi trong bách hoá nhưng thấy giá tiền đắt quá thì em không đòi mua….</p>
<p style="text-align: justify;">Bây nhiêu những thay đổi của em là điều chị mong chờ ở khoá học này. Hãy tự tin, vững chắc trên đường đời em nhé, cuộc sống vẫn còn nhiều thử thách và quan trọng là gia đình vẫn luôn bên em.</p>
<p style="text-align: justify;">Một lần nữa chị cám ơn Khoa và các bạn trong TGM.</p>
<p style="text-align: justify;">Chúc các bạn dồi dào sức khoẻ và luôn thành công rực rỡ với mục tiêu của mình.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Phụ Huynh Trần Thu Hà &#8211; Khóa học <span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi! </span>tại Hà Nội 26-28/02/2010</strong></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/ben-le-khoa-hoc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>[Nguyễn Đỗ Phương Giao] Viết cho người hùng của con</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/hv-phuong-giao-nguoi-hung/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/hv-phuong-giao-nguoi-hung/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 02 Mar 2010 07:14:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Blogs]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=2646</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/hv-phuong-giao-nguoi-hung/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="46" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG_logo_resize-300x93.png" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG Logo" title="TTG Logo" /></a>Vị anh hùng của con là Ba &#8211; biết hát ru thật hay thay cho Mẹ tất bật cả ngày với công việc. Ngày thơ con chìm vào giấc ngủ trong những lời hát ấm áp: “Nắng đưa nửa bãi chiều rồi&#8230;” hay “Buồn trông con nhện giăng tơ&#8230;”, những điệu nhạc đến bây giờ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhv-phuong-giao-nguoi-hung%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhv-phuong-giao-nguoi-hung%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: justify;"><em>Vị anh hùng của con là Ba</em> &#8211; biết hát ru thật hay thay cho Mẹ tất  bật cả ngày với công việc. Ngày thơ con chìm vào giấc ngủ trong những  lời hát ấm áp: <em><strong>“Nắng đưa nửa bãi chiều rồi&#8230;”</strong></em> hay <em><strong>“Buồn  trông con nhện giăng tơ&#8230;”</strong></em>, những điệu nhạc đến bây giờ nghe  lại con vẫn thấy xao xuyến đến lạ.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Vị anh hùng của con là Mẹ</em> &#8211; dạy con từ những điều nhỏ nhặt nhất như lúc  ăn không được bỏ mứa, ăn xong chén phải sạch,&#8230; Những điều tưởng chừng  không quan trọng nhưng lại rất có ích khi con bước vào đời.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Vị anh hùng của con là Ba</em> &#8211; biết kể chuyện thật hay cho hai chị em con  nghe ngày ấu thơ. Những câu chuyện hai đứa đã thuộc nằm lòng nhưng vẫn  háo hức đòi nghe kể lại. Là Ba &#8211; biết chịu nóng thật giỏi mỗi buổi trưa  hè bị hai chị em con nằm hai bên ôm chặt cứng và cứ thế ngủ say.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Vị anh hùng của con là Mẹ </em>trong một <strong>đêm lũ lịch sử năm 99</strong>. Con nhớ hôm  ấy mưa to lắm, sấm sét trắng xóa cả một vùng trời, lại cúp điện. Mong  mãi mà Mẹ chưa về, nước ngòai đường thì dâng mỗi lúc một cao. Lần đầu  tiên trong ý nghĩ của một đứa trẻ như con cảm nhận được nỗi lo lắng và  sợ hãi tột cùng. Thế rồi có điện thoại, con bắt máy. Giọng Mẹ hổn hển  bên kia đầu dây, kể rằng <em>Mẹ đã gần như buông xuôi theo dòng nước đen  ngòm dữ dội</em>. Lần đầu tiên con òa khóc không phải vì bị mắng hay bị đánh  đòn. Nhưng rồi cơn lũ không giành được Mẹ, vì Mẹ là Mẹ của con, và vì Mẹ  là Nữ Anh Hùng.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Vị anh hùng của con là Ba</em> &#8211; kiên nhẫn chỉnh cho con từng nét chữ hằng  ngày để rồi tự hào khi con luôn được cô giáo khen là người viết chữ đẹp  nhất, bởi đó là công sức miệt mài của cả Ba và con. Là Ba &#8211; động viên  con sau kì thi tốt nghiệp cấp 1 không được như ý. Là Ba &#8211; kiên trì tìm  cách giảng giải cho con hiểu từng bài Tóan khi con ôn thi vào trường  chuyên Quốc Học, để rồi khi có kết quả, chính Ba là người đầu tiên gọi  điện thông báo tin mừng cho con.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Vị anh hùng của con là Mẹ</em> &#8211; tất bật từ sáng sớm đến tối mịt ở chợ để lo  toan cho gia đình. Từ nhỏ đã hai chị em con đã biết sống cuộc sống không  phải lúc nào cũng có Mẹ ở bên, nhưng nhờ thế mà tụi con luôn tỏ ra  chững chạc hơn so với bạn bè cùng tuổi. Là Mẹ &#8211; đã chứng tỏ rằng mình  không đơn thuần là người phụ nữ của công việc khi nửa đùa nửa thật: <strong><em>“Khi  mô có bạn trai thì nói để mẹ tư vấn cho”</em></strong>.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Vị anh hùng của con là Ba, là Mẹ</em> &#8211; dũng cảm buông tay ra để con tự bước  đi trên chính đôi chân của mình. Là Ba Mẹ &#8211; chỉ theo dõi con từ xa để  con không ỷ lại, không dựa dẫm, nhưng sẽ luôn có mặt ở bất cứ nơi đâu và  bất cứ lúc nào con cần.</p>
<p><strong>13.9.2009</strong><br />
Con chính thức xa rời vòng tay của Ba Mẹ, để rồi 4 tháng sau con trở về,  vẫn là con nhưng đã khác &#8211; khác từ ngày con biết nói <strong><em>“Con yêu ba  mẹ…”</em></strong> sau khi học <strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi!</span>&#8230;</strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong>27.1.2010 &#8211; Ngày trở về.</strong><br />
Một tháng con về nhà để biết thương Ba &#8211; làm 8 tiếng một ngày, tối về  chợ giúp mẹ mà vẫn phải làm việc nhà – rửa chén, phơi áo quần,… &#8211; những  điều trước kia con vẫn biết nhưng (cố tình) không để ý. Để rồi ngày về,  giành phơi áo quần trước khi Ba làm, nghe Ba khen mà muốn khóc. Con có  thể là đứa con giỏi, nhưng chưa bao giờ thực sự là đứa con ngoan, phải  không Ba?</p>
<p style="text-align: justify;">Một tháng con về nhà, hăng hái vào bếp phụ Mẹ nấu nướng, rửa chén sau  khi ăn – những thứ mà con luôn có đủ lí do để trốn tránh: nào là <strong><em>“Con  phải học! Con có nhiều bài tập lắm!”</em></strong>, nào là <strong><em>“Hôm nay con  mệt.”</em></strong>… Đó là lần đầu tiên con thấy làm việc nhà cũng khiến con  vui đến thế.</p>
<p style="text-align: justify;">Một tháng con về nhà, cái Tết đầu tiên lăng xăng soạn đồ, cắm hoa,… cúng  Tất niên, hớn hở kêu em xuống để cả nhà mình cùng chuẩn bị. Trong một  khoảnh khắc con khựng lại khi nhận ra tất cả các năm trước đây Ba đều tự  làm tất cả mọi việc. Một mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Một tháng con về nhà, rồi con lại đi. Vẫn sẽ là Ba làm tất cả việc nhà.  Rồi đến hè, em đi học <span style="color: #ff0000;"><strong>Tôi Tài Giỏi!</strong></span> – sẽ thôi ương bướng cãi lời,  sẽ biết giúp Ba Mẹ đỡ vất vả, sẽ biết nghĩ nhiều hơn…</p>
<p style="text-align: justify;"><strong><em><span style="color: #808080;">Morning Buffet at  Camellia Hotel, Hue City</span></em></strong></p>
<p><strong><em>My lovely family ♥ </em></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #800000;"><em>Một tháng con về nhà, để biết thương Ba Mẹ thật nhiều.<br />
Bởi con biết Ba Mẹ là người hùng, nhưng không có nghĩa là thần thánh.<br />
Và bởi con đang khóc<br />
ngay lúc này đây<br />
như một đứa trẻ…</em></span></p>
<h3 style="text-align: right;"><span style="color: #800000;"><em><span style="color: #000000;">Nguyễn Đỗ Phương Giao &#8211; <span style="color: #ff0000;">Cử Nhân Tôi Tài Giỏi!</span></span><br />
</em></span></h3>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/hv-phuong-giao-nguoi-hung/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>8</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>[Đỗ Hồng Thái] Phép màu&#8230; của Tôi Tài Giỏi!</title>
		<link>http://www.toitaigioi.com/hv-do-hong-thai/</link>
		<comments>http://www.toitaigioi.com/hv-do-hong-thai/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 02 Mar 2010 07:00:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lê Vũ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Blogs]]></category>
		<category><![CDATA[Chọn lọc]]></category>
		<category><![CDATA[Cảm nhận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.toitaigioi.com/?p=2805</guid>
		<description><![CDATA[<a href="http://www.toitaigioi.com/hv-do-hong-thai/"><img align="left" hspace="5" width="150" height="106" src="http://www.toitaigioi.com/file/TTG100226HN2-300x213.jpg" class="alignleft tfe wp-post-image" alt="TTG100226HN2" title="TTG100226HN2" /></a>Bản thân mình cảm thấy có những thiếu sót vô cùng khi vì tay đau trong ngày cuối khóa học mà khó có thể giãi bày hết những tâm sự muốn nói khi 3 ngày học dần đến hồi kết! Giờ đây ngồi trước bàn phím máy vi tính mà mình cảm thấy thoải mái [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="tweetmeme_button" style="float: right; margin-left: 10px;">
			<a href="http://api.tweetmeme.com/share?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhv-do-hong-thai%2F"><br />
				<img src="http://api.tweetmeme.com/imagebutton.gif?url=http%3A%2F%2Fwww.toitaigioi.com%2Fhv-do-hong-thai%2F&amp;source=toitaigioi&amp;style=normal" height="61" width="50" /><br />
			</a>
		</div>
<p style="text-align: center;"><em><img title="TTG100226HN2" src="../file/TTG100226HN2.jpg" alt="" width="580" height="412" /></em></p>
<p style="text-align: justify;">Bản thân mình cảm thấy có những thiếu sót vô cùng khi vì tay đau trong ngày cuối khóa học mà khó có thể giãi bày hết những tâm sự muốn nói khi 3 ngày học dần đến hồi kết! Giờ đây ngồi trước bàn phím máy vi tính mà mình cảm thấy thoải mái hơn phần nào khi có thể nói lên những tâm sự của mình về khóa học ba ngày qua!</p>
<p style="text-align: justify;">Một lần nữa xin được dành những lời cảm ơn chân thành nhất tới công ty cổ phần TGM, các trainer anh Khoa, anh Triều, các coach như chị Thủy, chị Huệ, anh Tuấn Anh cùng rất rất nhiều các coach từ Sài Gòn xa xôi lặn lội tới; những học viên nô nức một lòng muốn làm thay đổi chính bản thân, &#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Vâng! Tất cả đã làm nên ba ngày học quả thực in đậm dấu ấn khó phai trong lòng học viên, làm nên những kỷ niệm thực sự khó quên trong cuộc đời các học viên thành tâm muốn trở nên con người thành công có ích cho đời sống xã hội! Từ hơn 100 hoàn cảnh khác nhau của mỗi con người mà sao bây giờ từng ấy người như hiểu được hơn hết về chính bản thân mình, về mối quan hệ với cha mẹ, anh chị em cùng con người với nhau trong xã hội,&#8230;. Tất cả đã có chung một niềm tin, một lý tưởng mới là cùng nắm tay nhau trên con đường dài vươn tới thành công để chứng minh bản thân là con người có ích cho xã hội, có ý nghĩa cho cuộc sống; chứng minh bản lĩnh sẵn sàng vượt qua mọi thử thách dù cho con đường đời còn lắm gian truân, &#8230;.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh Khoa ơi! Nếu như không gặp mặt được anh như những ngày vừa qua, có lẽ em sẽ chẳng bao giờ tin là sẽ có được một <span style="color: #ff0000;"><strong>phép màu</strong></span> như của anh -<span style="color: #ff0000;"><strong> phép màu</strong></span> đủ làm khơi dậy một cách mạnh mẽ những bản chất vốn nằm sâu trong cõi lòng con người ta, đủ làm con người ta <strong>dẹp tan đi được bao ý nghĩ tiêu cực trong cuộc sống</strong>, &#8230; Anh ơi, trong bản nhận xét về anh có những điều chưa được, em có nói anh chưa thực sự gần gũi với từng học viên nhưng giờ đây nếu được điền lại, em có lẽ sẽ gạch đi không thương tiếc những lời nhận xét đó!</p>
<p style="text-align: justify;">Em đã làm theo lời anh, em<em> thực sự xúc động</em> khi đọc lá thư anh viết dành cho học viên khi hoàn thành Lễ Xuất phát. Đó quả thực là những gì anh viết ra bằng cả tâm hồn, cả một trái tim nhiệt huyết chân thành muốn trao niềm tin mãnh liệt cho nhiều bạn trẻ &#8220;tài giỏi&#8221; nhưng chưa nhận ra tố chất &#8220;thiên tài&#8221; của mình. Có thể anh hiện tại sẽ không nhớ tới em đâu, em cũng chưa có được điều kiện hứa gì với anh đâu, nhưng anh ơi, một mai kia cái tên <strong>Đỗ Hồng Thái</strong> này xuất hiện trên nhiều phương diện thông tin đại chúng (tích cực, thành công &#8211; không phải tiêu cực đâu anh), xin anh hãy nhớ tới một học viên đã từng là học trò trong 3 ngày huấn luyện của anh, anh nhé!</p>
<p style="text-align: justify;">Anh Triều ơi! Anh rất &#8220;đẹp trai&#8221;, em nói thật đó anh à! Những bài học vừa mang tính bổ ích, vừa mang tính hài hước, đôi lúc còn đem theo yếu tố thể dục, &#8230; làm cho bọn em được bao phen cười sảng khoái mà đôi lúc chúng em đã quên đi vì cuộc sống học hành bon chen vất vả!</p>
<p style="text-align: justify;">Anh ơi, những bài học của anh tuy không nhiều như anh Khoa nhưng thiên hướng tính bài tập của nó rất đậm và làm cho chúng em có nhiều dịp vận động trí não rất nhiều. Những <strong>bài tập đọc nhanh</strong>, nhớ <strong>từ khóa</strong>, <strong>phương pháp âm thanh tương tự</strong> và kể cả những lần hát &#8220;ép giọng&#8221; đại tài nữa, &#8230; chúng em sẽ rất rất nhớ tới những hình ảnh đó. Em xin hứa sẽ nỗ lực trong suốt cuộc đời để có được não bộ to lớn như cơ bắp của Lý Đức, sử dụng nhiều nơ ron thần kinh chạy dọc tứ tung như những sơ đồ bát quái trận phức tạp, &#8230;. để đền đáp lại những gì mà anh đã không tiếc những giọt mồ hôi, những lần tốn bao nhiêu hơi giọng để truyền đạt lại cho bọn em. Cảm ơn anh nhiều lắm, anh Triều ơi!</p>
<p style="text-align: justify;">Chị Thủy ơi! Chị ăn mía lùi bao giờ chưa? Em thú thực là em chưa ăn bao giờ đâu chị à! Nhưng em xin nói lên sự thực 1000% (lẽ ra là nên giấu) rằng chị là người con gái có giọng nói ngọt ngào và truyền cảm nhất mà em đã từng nghe trên đời. Chính những giọng nói êm tai đó trong những buổi họp nhóm của chị đã giúp cho bản thân em ngày một ngẩng cao đầu lên, có thể ngạo nghễ ngẩng đầu nhìn trời xanh để tin vào chính bản thân mình hơn nữa. Như em đã viết trong giấy gửi chị rồi, <em>với em, chị là <strong>một Coach xuất sắc</strong></em>, nếu không muốn nói là tuyệt vời nhất mà em đã chứng kiến trong khóa học vừa rồi &#8211; hãy tin là em đang nói lên những điều chân thành. Em xin phép dừng lại ở đây để cho những lần họp nhóm sắp tới chúng ta có dịp được chia sẻ trực tiếp sau &#8211; em từng nói chúng ta sẽ sớm gặp lại mà! Hẹn gặp lại chị nhé!</p>
<p style="text-align: justify;">Anh Tuấn Anh ơi! Anh làm em xúc động lắm, anh hiểu không?  Trong 3 coach nhóm mình thì anh chính là người nhiệt tình nhất, người mạnh mẽ nhất trong những ngày vừa rồi đó anh à! Dấu ấn đậm nét nhất anh để lại trong em không đâu khác ngoài ngày cuối cùng khi anh đưa em đến những cung bậc cảm xúc tột bậc để quyết chí giữ gìn lại cho mình ước mơ và khát vọng thực hiện nó; bên cạnh đó còn là bài guitar ấn tượng anh để lại trong phòng Coach nữa, &#8230; Cũng như phần chị Thủy, em xin dừng ở đây để chúng ta có dịp hàn huyên trong tương lai gần!</p>
<p style="text-align: justify;">Chị Huệ ơi! Chị có biết cảm nghĩ em dành cho chị trong 2 ngày đầu khóa học là gì không? Em cảm thấy chị vô cùng nghiêm túc cũng như có phần hơi bị lạnh lùng, và em thực sự nghĩ rằng về khoản giao tiếp diện rộng chị chưa bằng được như 2 Coach cùng nhóm. Tuy vậy mà chị ơi, chị có biết đêm qua em nghĩ nhiều lắm về hình ảnh hai lần em đối diện chị, hai lần em nhìn thẳng vào mắt chị, cùng biết bao nhiêu quyết tâm nỗ lực mà em đã cố xuất ra từ trong tận đáy lòng,&#8230; Chị ơi, những điều đó thực sự là những món quà quá lớn mà chị đã dành cho em. Em hứa với chị em nhất định sẽ không bao giờ bỏ cuộc, sống luôn nỗ lực vươn lên không ngừng và sẽ giúp đỡ người khác, đạt được thành công bằng mọi giá trong phạm vi pháp luật và đạo đức nhất! Chị à, em cũng xin dừng lại ở đây để chúng ta sẽ có dịp gặp lại không xa!</p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><em><strong><span style="color: #ff0000;">Tôi Tài Giỏi! </span></strong>- khóa học 3 ngày đã làm thay đổi biết bao nhiêu trái tim vốn có phần khép kín giờ trở nên rộng mở hơn bao giờ hết! Thân là học viên đã nhận tấm bằng chứng nhận cử nhân, bản thân tôi &#8211; <strong>Đỗ Hồng Thái</strong> &#8211; tự giác cần có trách nhiệm nghiêm túc trong cuộc sống, công việc, nỗ lực phấn đấu hướng theo những gì ưu tú nhất mà khóa học đã soi sáng con đường đến cho học viên! Một lần nữa, xin được gửi những lời cảm ơn chân thành nhất tới tất cả những người đã toàn tâm toàn ý chung sức suốt ba ngày qua để nhận ra những chân giá trị thực thụ trong mỗi con người chúng ta!</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>BÊN TRONG MỖI CON NGƯỜI CHÚNG TA LÀ MỘT THIÊN TÀI &#8211; MỖI CON NGƯỜI CHÚNG  TA KHI SINH RA ĐỀU CÓ MỘT Ý NGHĨA &#8211; HÃY SỐNG SAO CHO CHÚNG TA LÀ NHỮNG  CON NGƯỜI CÓ ÍCH VÀ XỨNG ĐÁNG ĐỂ XÃ HỘI NÀY NGÀY MỘT ĐI LÊN TRÊN NHỮNG  PHƯƠNG DIỆN TÍCH CỰC NHẤT!<a rel="attachment wp-att-2761" href="http://www.toitaigioi.com/ben-le-khoa-hoc/ttg100226hn2/"><br />
</a></em></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;">
<p style="text-align: right;"><strong>Đỗ Hồng Thái &#8211; <span style="color: #ff0000;">Cử Nhân Tôi Tài Giỏi! </span>khóa tháng 02-2010</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.toitaigioi.com/hv-do-hong-thai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/


Served from: www.toitaigioi.com @ 2010-07-31 15:39:56 -->