
Đăng ngày 22/01/2010

Dưới đây là những lời chia sẻ – cảm nhận của những bạn học viên đã vượt qua những thử thách tột cùng khó khăn của Khóa học Tôi Tài Giỏi! Nâng cao. Chúng ta hãy cùng cảm nhận niềm hạnh phúc của họ và những kết quả tuyệt vời mà họ đạt được sau khóa học:
Tuy nhiên nhớ lại cảm giác phải đấu tranh “sinh tồn” trong cuộc chiến đầy thử thách đó thì cảm giác tự nhiên khác hẳn..thấy mình mạnh mẽ hẳn lên, dường như mấy căn bệnh đó chẳng có chút gì có thể làm mình mệt mỏi cả. Đúng rồi sao làm mình mệt được nhỉ, khi mà mình đã có thể vượt qua được trò chơi gây cấn, và đầy thử thách hôm 13,14/1 cơ mà.
Chiều hôm đó tới trễ, vừa học xong chạy sang xem coi mấy bạn nhà mình sao òi không biết chơi trò gì mà vừa nôn nóng vừa thấy lo lo, mà khi nhìn tới nơi thì lo thiệt. Nhớ rõ cảm giác lúc đó ngạc nhiên đến kinh hồn, sợ xanh mặt lun, thấy mấy anh em bạn bè rớt lộp bộp, “thương tích đầy mình”…”hoảng” quá định chuồn rồi mà bị anh Khoa túm cổ lại, bắt suy nghĩ đến mục tiêu của mình rồi bắt vào “chơi”, tất nhiên mới đi được vài bước đã té sóng xoài rồi, càng té càng sợ … và buổi chiều đầu tiên của mình là như thế đó…
Tối hôm đó còn bị mấy anh thách thức nữa chứ, Trinh hậu đậu mà qua nổi mới sợ, mới thấy thôi đã xanh mặt òi, chắc không qua được đâu… Tự nhiên ”tự kỉ” ghê gớm, lúc đó có anh iu ở bên cạnh động viên, hướng dẫn, giúp em vượt qua nổi sợ hãi của bản thân, giúp e đặt mục tiêu và vượt qua trò chơi đó …=> điều này làm mình nhận ra 1 điều rằng trước giờ khi muốn làm điều gì đó điều cản trở đầu tiên của mình là: “KHÔNG TIN RẰNG BẢN THÂN MÌNH CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC”.
Sáng hôm sau xung phong đi đầu tiên, cảm giác khác hẳn ngày hôm qua, sung sức hơn nhiều, không còn sợ sệt nữa. Vậy mà còn 1 bước nữa thôi bị đuổi xuống, chỉ còn 1 bước nữa thôi => điều này làm mình nhận ra trước giờ khi làm việc gì gần sắp thành công lại hấp tấp nên cuối cùng làm hỏng mọi thứ. Buồn ngồi khóc lóc tự trách mình, lúc đó bị anh Trung dạy cho bài học: “Khi gần đạt tới mục tiêu của mình, sao lại không hạnh phúc trên con đường đi tới nó, mà phải vồ vập như vậy, rồi khi bị đuổi xuống chỉ biết khóc lóc thôi sao, bỏ cuộc àh… e cho phép mình bỏ cuộc sao..”
Phải đợi tới phiên mình lần nữa, và trong lúc mình cỗ vũ bạn bè mình, khi thấy họ bước được tới đích của cuộc sống, thấy được cảm giác hạnh phúc ghê gớm, cảm nhận năng lượng trong chính mình cũng tràn trề không kém, lúc đó mình biết rằng “nếu người khác làm được mình cũng làm được”.
Dù chân đau nhưng khi nhớ lại lúc bắt đầu trò chơi thì mỗi bước chân đó là bước chân hạnh phúc. Lần đầu tiên cảm thấy mình có thể bay được như 1 con đại bàng dũng mãnh vươn cánh bay tới ước mơ của mình mặc dù cuộc đời có “chao đảo”. Tiếng bạn bè cổ vũ, tiếng động viên của anh, nghe cả tiếng la của một người anh trai vừa “thử thách” vừa la “hậu đậu nè”, bụng bự nè”, “nhõng nhẽo nè”và đặc biệt là người “quan trọng nhất” nói với mình là mình sẽ làm được luôn văng vẳng bên tai mình đến giờ.
Mà có phải dễ dàng để đến được cái đích cuối cùng đâu, đã phải ngã biết bao lần, phải thử lại biết bao lần để có được hạnh phúc ấy.Cảm giác ấy thật sự đọng mãi không thể quên được và “sướng” không thể diễn tả bằng lời.
Bây giờ bất cứ lúc nào mình cảm thấy mệt mỏi, vấp ngã trong cuộc sống đều nhớ đến cảm giác này, và” ĐỨNG DẬY” vì mình biết rằng không gì có thể ngăn cản mình bước tiếp trên con đường hạnh phúc…
Nguyễn Hạnh Tuyết Trinh
Tất cả các bạn đã tham gia khoá học Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao vừa rồi – đã từng người, từng người một vượt qua thử thách đầy khó khăn ấy một cách ướt át, hạnh phúc và ngập trong mùi hương cơ thể của những con người chiến đấu hết sức mình “Khi đường đời chao đảo”.
Xung quanh tôi lúc ấy là một khoảng không gian ồn ào, náo nhiệt, tiếng động viên, cổ vũ, tiếng thách thức, tiếng hò reo, tiếng gào thét, người khóc, kẻ cười. Đúng như những gì mà cuộc đời thực sự đang diễn ra quanh mình. Từng thách thức, từng chi tiết dù là nhỏ nhất cũng mô phỏng một phần cuộc sống mỗi người.
Nỗi đau thể xác đến tột cùng, lâu lâu tiếng một đồng chí bị thương và ngã xuống “oạch”. Sái tay, trật khớp, nhức mỏi, kiệt sức nhiều không kể xiết. Mồ hôi, nước mắt, máu đã rơi. Khủng hoảng tinh thần, người thì bật khóc, sợ sệt, người nhìn căng thẳng thấy rõ mong muốn, khát khao như muốn vồ lấy để ngấu nghiến mục tiêu.
Tới lượt tôi chiến đấu, cũng như mọi người rồi từng chi tiết, từng khó khăn thử thách mỗi lúc một rõ. Sau nhiều lần thử sức đến như không đếm hết được tôi cũng vượt qua được cái thử thách chông gai này.
Tôi đã học được rất nhiều điều từ nó. Tôi biết rằng với thử thách ấy chắc chắn không một ai có thể vượt qua được nếu chỉ có một mình. Cuộc đời không ai có thể sống thay mình nhưng mà chẳng ai đi mà bên cạnh không có bạn bè, người thân luôn yêu thương, động viên và cổ vũ hết mình. Khi tôi bước, chân tôi đau, tay mỏi, mắt nhoè đi, người ướt sũng không phải vì tắm mà là mồ hôi, tôi thấy ù tai, mặt đỏ gắt và nóng hầm hầm, đầu bắt đầu đau vì thiếu nước mặc dù vậy vẫn tự tin vững bước.
Khi thành công rồi tôi thấy mình thật sự vút bay trong niềm hạnh phúc tiếng vỗ tay, chúc mừng, ôm ấp của mọi người… Tôi cũng chỉ xin phép kể một vài trải nghiệm bản thân để chia sẻ cùng mọi người còn thật sự nó chông gai thử thách ra sao thì hẹn gặp các bạn ở khoá học Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao.
Đặng Thanh Tùng
Qua khoá học, mình đã học được rằng không ai có thể đi đến mục tiêu một mình nếu không có sự giúp đỡ của bạn bè, người thân, của những người xung quanh. Lúc đời chao đảo, bạn bè là điểm tựa để mình bước đi vững vàng hơn.
Lúc mình ngã xuống, bạn bè là người đỡ mình, giúp mình không phải chịu nhiều thương tích. Lúc mình bước đi, bạn bè là người cỗ vũ, động viên mình, chỉ cho mình những thói quen xấu để mình lại tiếp tục đứng lên và đi tiếp. Nhưng bạn bè không thể sống cuộc sống của chính mình, chỉ có mình tự chịu trách nhiệm với mỗi bước đi, mỗi hành động.
Không chỉ có thế, với tinh thần một người vì mọi người, mọi người vì một người, bạn bè mình đã giúp đỡ mình đi đến mục tiêu thì tại sao mình bỏ rơi bạn bè trong lúc khó khăn, mình có thực sự giúp bạn mình như bạn giúp mình hay chưa. Từ đó, mình mong muốn mình sẽ là người hỗ trợ người khác, giúp người khác thành công và sẵn sàng nâng đỡ những bạn ngã xuống. Điều mình thực sự ấn tượng là đêm kết thúc khóa học, mỗi người tay nối tay chia sẻ cảm nhận cho nhau, đó thực sự là những giờ phút sống mãi.Tất cả là bạn bè, là gia đình.
Mình đã học được rằng, mục tiêu phải thực sự tạo động lực cho mình, nếu không thì mình sẽ không đủ nghị lực, quyết tâm để đi đến đó. Tại sao ta phải rơi xuống để rồi lại đứng lên, tại sao ta phải chịu đổ mồ hôi, máu và nước mắt để đến với mục tiêu đó, nếu đó không phải là điều bắt buộc mình phải làm, là lẽ sống của đời mình.Nhiều bạn đã thay đổi mục tiêu của mình sau khi chịu thử thách.Mình tin rằng đó là những điều thực sự các bạn muốn và các bạn sẽ chiến đấu hết mình vì nó.
Mình đã học được rằng, những chao đảo, những khó khăn chỉ là thử thách và nó giúp mình thực sự tự hào khi đạt được mục tiêu của mình. Bạn hãy thử nghỉ xem, nếu con đường bạn đi bằng phẳng, bạn bước những bước nhẹ nhàng đến mục tiêu thì bạn có tự hào, có sung sướng, có hạnh phúc để òa khóc khi đến đích không, mọi người có đánh giá cao thành tích của bạn không. Mình tin rằng, tất cả các bạn sẽ cảm thấy chán, chả có gì thú vị. Với mình khi càng có nhiều thử thách, thử thách càng to lớn thì khi mình vượt qua chúng, mình thực sự cảm thấy tự hào, cảm thấy hãnh diện, có thể ngẩng cao đầu.
Cuối cùng, mình đã học được rằng, trên con đường đi đến mục tiêu, ta phải thực sự hạnh phúc, hạnh phúc với từng bước chân, hạnh phúc để thành công nếu không cuộc đời toàn là những căng thẳng, chán nản và thất vọng. Còn rất nhiều, nhiều bài học, trải nghiệm khác nữa khó mà nói hết được.
Trần Thanh Phong
Qua đợt huấn luyện này, em đã hiểu rằng mình phải thật sự hạnh phúc để bước đi trên con đường đời của mình thì mình mới có thể thành công được. Vì một khi mình hạnh phúc rồi thì cho dù cuộc đời có chao đảo đến mấy đi nữa thì ta cũng chẳng hề quan tâm vì lúc đó ta đang tập trung vào 1 mục tiêu duy nhất của đời mình mà thôi.
Nhưng như thế không có nghĩa là ta phải bước đi một mình trên con đường thành công đó bởi vì chúng ta không thể thành công 1 mình mà còn phải có sự hỗ trợ của những người bạn của mình. Họ chính là những thiên thần thầm lặng, luôn luôn hỗ trợ ta những khi ta cần họ nhất. Khi ta ngã, họ chạy đến đỡ ta lên và tiếp tục động viên ta: “Cố gắng lên, còn 1 xíu nữa thôi, bạn sẽ làm được”.
Khi ta đứng lên, họ lại tiếp tục cổ vũ, hỗ trợ cho ta đạt được mục tiêu của mình. Và khi ta thành công, họ đến và chúc mừng ta nhưng ko hề đòi hỏi chúng ta phải trả ơn cho họ. Cái họ muốn chúng ta làm đó là hãy hỗ trợ họ như họ đã hỗ trợ ta, thật đơn giản nhưng lại đầy ý nghĩa.
Đinh Hải Đăng
Song song đó, em cũng muốn gửi những lời cảm ơn đặc biệt đến Nhóm 1 – với những người rất rất dễ thương, không ngừng reo hò, cổ vũ, giang tay đỡ bạn mình trong lúc “chao đảo”. Dù bầm dập và chấn thương liên miên, cùng với thành tích ngày đầu không một ai vượt qua thì ngày thứ hai đã trở thành nhóm vượt qua hết đầu tiên.
Qua hai ngày đó, em thấy mọi người trở nên gần gũi hẳn, ôm nhau nhảy tưng tưng khi mà ai nấy đều ướt đẫm mồ hôi kèm theo “hương thơm nồng nàn, quyến rũ”.
- Anh Trung: cảm ơn anh đã “thử thách xứng đáng” đến trầy cả chân, đã giúp em đối mặt với nỗi sợ hãi của mình.
- Anh Khoa: cảm ơn anh Khoa đã ở đó, đã đến chia sẻ với em cảm xúc lâng lâng khi đạt đến mục tiêu.
- Anh Triều: cảm ơn anh Triều đã nói em nghe một câu để em biết là lúc đó anh Triều cũng đã có mặt ở đó. “Anh có tham gia thử thách em mà!”
Thật sự, em không biết phải diễn tả cảm xúc của mình lúc đó và bây giờ như thế nào ngoài từ “sướng”. Cứ nghĩ đến những hình ảnh đó thôi đã đủ cảm thấy “sướng” rồi! Và chắc là sẽ còn sướng lâu lâu, sướng dài dài! Sướng không chỉ đơn giản rằng em đã vượt qua, đã đạt được mục tiêu, mà sướng trên từng bước em đi bởi cảm giác lâng lâng bay bổng…
Trần Thủy Tiên
Trời! nghe các bạn kể về tôi tài giỏi nâg cao mà sợ quá hic! có vẻ như thử thách ngày 1 nâg lên thì phải. Nhưg k sao!! chút thử thách ấy có nhằm nhò j` sao với nhữg j` mìh gặp phải sau này…Cố lên!!!
nhju vet tick wa ak nhung ko bik lam mat ve dan ong ong ma rat men ly! hehheehhehehe kkokkokk….@ anh khoa oi dung OOOOOOOOOO nhju nha ton suc lam
ôi, tôi tài giỏi nâng cao quả thật là một khóa học bổ ích, mặc dù có đầy chông gai, khó khăn. cảm ơn các anh chị đã chia sẻ kinh nghiệm. em sắp sửa tham gia khóa học này vào 29/3, 30/3 tại hà nội, em mong rằng sau khóa học em có thể vững tin đối mặt với nhiều thử thách khác trong cuộc sống!
vay em an tam roi,cam on cac a nhieu!
Chào em,
Khóa học ngày 10/2 được tăng lên thêm 1 ngày nữa để đảm bảo chất lượng và đủ thời gian cho tất cả các bạn Cử nhân được trải nghiệm. Và những bạn đã đăng ký rồi không phải đóng thêm học phí đâu. Em an tâm nhe
anh khoa oi,sao khoa hoc toi tai gioi nang cao vao ngay 10/2 chuyen thanh 2 ngay roi?em da dang ki roi vay hoc phi co doi khong vay a?
@ Thanh:bạn ơi, cái khoá vừa mở là cho coach í.
Thiệt tình, không ai nói em cả, cứ nghĩ hôm 13,14 cả nhà đi training cho khoá TTG nâng cao chứ.
Đã bao nhiêu ngày em tự đặt câu hỏi cho mình mà không hỏi ai, suy nghĩ cũng wá trời lun: Coach có học TTG nâng cao hok?
Giờ thì biết rồi, thanks mọi người ^^
Ủa, sao em chưa từng nghe gì về khoá học TTG nâng cao này nhỉ. Em tưởng TGM vừa mới xếp lịch cho khoá đầu tiên đầu tháng 2 này thui chứ, mà khoá này con 2 ngày nữa cơ.
Dù gì thì em cũng đang nóng lòng muốn thử sức với TTG nâng cao lắm.Hẹn gặp lại anh Khoa ở TTG nâng cao 6/2 nha !