
Đăng ngày 8/03/2010

Trước hết, cho chị được cám ơn Khoa và các bạn TGM vì đã mang lại khoá học rất ý nghĩa, rất có giá trị. Cám ơn sự nhiệt tình và tâm huyết của các em.
Chúc Khoa và TGM thành công hơn nữa trong công việc và cuộc sống!
Chị là người mong chờ khoá học hơn cả em chị, hơn cả ba mẹ chị vì chính chị là người tìm hiểu về khoá học và đăng kí cho em chị đi học. Chị đã phải chờ khóa học tới tận 2 tháng vì lần đầu giục em chị đăng kí, cậu ý lừng khừng nên bị lỡ. Ba ngày diễn ra khoá học, khoá học đầu tiên sau tết Canh Dần ở Hà nội, từ 26/02-28/02/20010, là ba ngày chị hồi hộp nhất.
—–
Viết cho em trai…
Ngày thứ nhất:
Sáng sớm lại điện thoại hỏi tình hình đã đến lớp học chưa. Em có vẻ cũng rất nhẫn nại trả lời chị, nhắn tin em vào lớp rồi. Giờ ra chơi cũng gọi điện cho chị thông báo tình hình: “Cũng bình thường, chẳng có gì đặc biệt, chắc là phải ngày mai. Tí ăn cơm em về nhà bạn em ăn trưa”. Trời, không ở đó ăn thì nói gì là tinh thần tập thể nữa. Lúc sau em bảo: “Em ăn ở đây rồi, vui phết”. Chị cũng thấy phấn chấn.
Chiều hôm đó em nhắn tin: “Cũng được đấy, em thấy tự tin phết”. Chị tự nhủ, bắt đầu có hiệu quả rồi đây.
Ngày thứ hai:
Trưa em nhắn tin: “Em không thấy phí tiền học đâu”. Tối em điện thoại: “Cả lớp em hôm nay đều khóc, em khóc ít nhất. Chưa bao giờ em thấy em khóc có giá trị cả, nhưng lần này thì khác. Tí em về sẽ xin lỗi bố. Bao nhiêu năm nay em vẫn thấy cần xin lỗi nhưng bây giờ em đã đủ tự tin để nói ra. Sau buổi hôm nay em thấy trước giờ em sống thật vô dụng. Trước giờ, tiền mọi người cho em đều phung phí nhưng chị cho em đi học thế này, học những cái em chưa bao giờ được học, em thấy thật giá trị, không phí một chút nào”.
(Em thừa biết chị là người rất tiết kiệm. Từ khi em còn bé, chị hầu như không bao giờ cho em tiền, trừ lì xì một chút vào dịp tết. Thậm chí cả khi sinh nhật chị cũng không cho nữa, quà cũng nghỉ luôn khi thấy em cứ mải mê chơi). Chị vui lắm. Hiệu quả bắt đầu lên cao rồi đây.
Sau khi nói chuyện với ba mẹ xong, em lại điện thoại cho chị thông báo tình hình, vẫn sụt sịt qua điện thoại. Tiếp theo đó cũng là lúc chị nhận điện thoại ba mẹ hỏi chị “Khoá học này là như thế nào? Sao em lại thay đổi nhiều thế?”. Ba mẹ “choáng”.
Ngày thứ ba:
Chị về nhà ba mẹ ăn trưa và nói chuyện một lúc rồi về nhà chị.
Ba mẹ quyết định sẽ đi tham dự buổi lễ xuất phát của lớp em. Giấy mời chỉ được hai người thôi, chị mong được tham dự lắm nhưng “hết suất” mất rồi.
Trước lễ xuất phát 45phút, chị chợt nghĩ ra cách để đến tham dự lễ xuất phát của em. Vụ này tất nhiên là này chị phải cám ơn một người đặc biệt. Ngồi nghe phần diễn thuyết của Khoa, chị thực sự ấn tượng với câu nói của Khoa:
“Kinh doanh không có nghĩa là chỉ thu tiền về mà phải tạo ra giá trị xã hội”. Đúng, giá trị mà Khoa và các bạn trong TGM đã tạo ra thật to lớn, chị đánh giá cao tâm huyết của Khoa và các bạn trong TGM.
Một tiếng sau em và các bạn học viên khác vào hội trường. Chị chưa nhìn thấy em và em cũng không nhìn thấy chị. Chị thực sự xúc động với phần chia sẻ của một số bạn trước hội trường vì thời gian có hạn. Chương trình có một khoảng thời gian để mọi người về chia sẻ với người thân, lúc đó em ra chỗ ba mẹ mới thấy chị. Lúc đó em chỉ ôm chị thôi mà không nói gì cả.
Ngày thứ tư: Chị qua nhà để nói chuyện với em. Em chị sau ngày đi học về rất trân trọng với những gì mà TGM tặng. Em đi mua khung ảnh để treo những tấm ảnh, giấy chứng nhận của khoá học. Em đang mong chờ để được học tiếp khoá “Tôi Tài Giỏi! Nâng Cao”. Em cũng nói với chị rằng: “Nếu em biết chị có mặt ở đó thì em đã chia sẻ ở trước hội trường”.
“Sự có mặt của chị đã làm em ngạc nhiên lắm phải không?” Hỏi em: “Thế em định nói gì?” Em bảo: “Thôi, không nói nữa, một cái ôm cũng là chia sẻ rồi, trước nay đã bao giờ em ôm chị đâu”
Chị đã tìm được cậu em trai đầy tình cảm ngày xưa với nhiều kỉ niệm: Chị đưa đón em đi học mẫu giáo, chiều về lại ra tượng đài Lê nin, ra Hồ gươm… vừa trông chừng em chơi, chị vừa học bài ôn thi đại học. Chị đã từng để em ngồi lên yên xe đạp, còn chị ngồi đằng sau một tay giữ em, một tay giữ lái đạp xe lòng vòng khắp phố phường. Chị đã từng hỏi ý kiến em khi em chỉ là đứa trẻ 4-5 tuổi để chọn cho chị một cái cặp tóc. Chị đã rất vui khi em thích một món đồ chơi trong bách hoá nhưng thấy giá tiền đắt quá thì em không đòi mua….
Bây nhiêu những thay đổi của em là điều chị mong chờ ở khoá học này. Hãy tự tin, vững chắc trên đường đời em nhé, cuộc sống vẫn còn nhiều thử thách và quan trọng là gia đình vẫn luôn bên em.
Một lần nữa chị cám ơn Khoa và các bạn trong TGM.
Chúc các bạn dồi dào sức khoẻ và luôn thành công rực rỡ với mục tiêu của mình.
Phụ Huynh Trần Thu Hà – Khóa học Tôi Tài Giỏi! tại Hà Nội 26-28/02/2010
Doc duoc nhung loi tam su, chia se toi em trai voi nhung ki niem thuo au tho, minh thuc su thay nghen ngao!
Hy vong khoa hoc nay se giup cho N hieu duoc tinh cam cua nhung nguoi than danh cho em to lon den nhuong nao (dac biet la cua chi gai)…
Mong rang nhung thay doi trong nhan thuc cua N ko chi la tuc thoi.
Hay co gang de ba me va chi gai em thay duoc em se thanh cong, N nhe, boi em la mot phan cuoc song cua ho, boi em da, dang va se mai la cau be dang yeu nhu ngay nao.
Luon cau mong N se vuot qua duoc nhung thach thuc trong cuoc song. Luon cau mong cho tinh cam cua 2 chi em se dep mai mai…
Có lễ ai đọc xong bài viết này đều cảm nhận được tình cảm sâu sắc mà người chị đã giành cho em trai mình.Rất xúc động!
Em chưa có dịp đọc cuốn”Tôi tài giỏi!bạn cũng thế” và cũng chưa tham gia khóa học nhưng sau khi đọc môt loạt những nhận xét về giá trị mạng lại thực sự làm em rất hào hứng!
Chúc hai chị em cùng toàn thể gia đình mạnh khỏe và hạnh phúc!
Cám ơn những dòng chia sẻ thật tình cảm của chị. Chúc em của chị luôn sống xứng đáng và cũng biết tạo ra những giá trị cao đẹp cho xã hội, dù là nhỏ.
chi la mot nguoi chi that vi dai hy sinh nhieu cho em minh 8-3 chuc chi vui ve nghe. doc bai viet cua chi suc dong wa’ hu hu
Chúc chị Hà 8-3 vui vẻ và hạnh phúc ^o^
8/3/1909 là ngày phụ nữ trên tòan thế giới đấu tranh giành quyền bình đảng và khẳg định vị trí xã hội của mình.
Còn 8/3/2010 ở Việt Nam, em được đọc một bài viết cảm động từ một người chị có tấm lòng như một ngừoi mẹ.
Cám ơn những chia sẻ chân thành của chị o^v^o