[Coach Viên Hy] Bài học để đời!

Đăng ngày 13/12/2009

15436_215577611292_123279546292_4529131_6118930_n

Hôm nay, sau một ngày “vật vã” cùng với TGM (vật vã theo hướng tích cực đó nha), nó về nhà tắm rửa rồi chuẩn bị ngủ sớm để đi chơi với Coaches Family ngày mai. 11:30pm, đang nằm ngủ vật vờ, tự nhiên ông anh họ chạy lên náo loạn: “Xe mày đâu rồi? Sao tao ko thấy xe mày???” Trời ơi, hồn vía bay lên mây luôn. Chạy xuống dưới nhà kiếm không thấy gì hết, xe mọi người thì ở trong cả rồi, chỉ có xe mình… :( Thay vì lựa chọn hoảng loạn tinh thần, nó đã lựa chọn bình tĩnh… Không hiểu sao nữa, hết sức bình tĩnh luôn. Tự nhiên giống như là não bộ bật lên cái công tắc “bình tĩnh” vậy đó!

Việc đầu tiên, nhắn tin cho anh Trung: “Anh ơi mai em ko đi đc đâu, em bị mất xe rồi huhu.”

Việc thứ 2, nhắn tin cho bé Chip: “Phượng ơi chị mới bị mất xe, mai em nhờ người khác chở Linh đi nha, sorry em”

Việc thứ 3, thay vì ngồi dưới nghe chửi rủa: “Đã nói bao nhiêu lần xe cộ là phải khoá lại…”, “Mất cho chừa…” và ngồi khóc, nó đã lựa chọn lên… online, nghe nhạc. Gặp anh An, pm anh An và khoe rằng “Em mới bị mất xe nhưng em bình tĩnh 100%, anh có việc gì ở công ty cho em làm với để em kiếm tiền mua xe đạp, quét dọn toilet cũng đc…” Anh An nói với nó rằng vì nó là cử nhân Tôi Tài Giỏi! và nó là 1 Coach nên nó mới có thể bình tĩnh đc như thế này, nó không khóc và nó rất dũng cảm. Anh An nói nó cần suy nghĩ xem phải làm j vào những ngày tiếp theo khi ko có xe, bởi đây chính là giây phút tốt nhất để nó nhìn nhận lại vấn đề mà… anh Huấn thì bảo là lên đồn công an báo đi em… Không hiểu sao, nó vẫn rất bình tĩnh, không hề điên cuồng rối loạn hay nhảy dựng lên gào thét như người ta vẫn thường làm… Chợt nghĩ về ba mẹ mình, nó chỉ buồn vì mình đã vô tình làm ba mẹ thêm phần gánh nặng mà thôi. Đối với nó, điều quan trọng nhất cần làm ngay lúc này chính là bình tĩnh, suy xét mọi vấn đề. Nó tính là sẽ đi báo CA vào sáng mai, sau đó gọi điện thoại báo cho ba mẹ biết. Rồi nó sẽ kiếm việc làm thêm, mua chiếc xe đạp cà tàng đi học cũng đc… Trong thời gian ko có xe thì sẽ đi tạm xe bus. Sinh viên mà, đầy người đi xe bus thì có sao đâu? Nhưng mà nghĩ đến chiếc xe cub trắng xinh xinh mà ba nó đã làm cho nó, đi học cấp 3 ba năm trời, giờ lên đại học nữa, biết bao nhiêu là kỷ niệm… Nó bật khóc, khóc ko phải vì tiếc của mà là vì một thứ gắn bó với mình bấy lâu nay đã ko còn ở bên mình nữa. Nhưng giờ nó chỉ có một mình thôi, nên phải cứng rắn lên. Hơn nữa, là 1 Coach thì phải lựa chọn cách phản ứng tích cực chứ ko đc khóc lóc gì cả. Vậy là nó đã quyết định nghe theo lời anh Huấn, đi ủi đồ (lúc 1h đêm) và chuẩn bị lên đồn Công An khai báo sự việc. Ai ngờ đâu đang tính mở cửa đi thì ông chú mới hậm hực tới nói: “Cái xe mày tao cất rồi, mày cứ để xe ở ngoài như vậy tao làm cho 1 bữa để mày chừa!” >>>> 8-} 8-} 8-} Có ai đỡ nổi cái này ko??? Trời ơi, tự nhiên bày trò này làm người ta lo muốn chết luôn! Hết hồn hết vía T_T, mặt từ trắng bệch chuyển qua xanh như tàu lá, híc híc! Nhưng thôi, cũng nhờ ông chú mà qua việc này nó học tính cẩn thận hơn. Thế nhưng nó ko phải post cái bài nhảm này để khoe về cái chuyện nhảm mà nó đã trải qua ngày hôm nay. Cái nó muốn chia sẻ với mọi người ở đây, chính là:

Khi gặp chuyện gì, cần phải bình tĩnh. Đây là cơ hội để các bạn trải nghiệm công thức Hoàn Cảnh + Phản Ứng = Kết Quả đó. Như nó, nếu nó lựa chọn khóc um xùm, gọi điện thoại về nhà hu hu với ba mẹ và tự ngồi nguyền rủa cuộc đời thì mọi chuyện sẽ khác hoàn toàn so với việc lựa chọn cách phản ứng: Bật công tắc “bình tĩnh” của não bộ, ngồi ngẫm nghĩ tìm ra hướng giải quyết vấn đề, như vậy thì nút thắc sẽ được gỡ ra từ từ chứ ko phải càng ngày càng bị rối thêm, phải không? :)

Hơn nữa, hãy chịu 100% trách nhiệm về việc mình làm. Cái nó gây ra ở đây là nó đã không chịu khoá xe cẩn thận nên bị mất là cũng phải. Nó không khóc, nó không trách số trời sao tự nhiên xui, sinh viên nghèo còn lấy của người ta chiếc xe hay ngồi rủa thầm thằng ăn trộm láo toét nào dám lấy xe của nó. Nó luôn tự nhủ mình “Chuyện này là do mày gây ra, nhưng trách đời thì đc gì chứ?? Tìm cách giải quyết đi, tìm cách giải quyết đi!”. Kết quả là nó đã tìm ra quá trời cách giải quyết luôn nè: kiếm tiền mua xe đạp, đi xe bus, bình tĩnh lên đồn CA… Như vậy, việc chịu trách nhiệm 100% đã cho nó thêm nhiều hướng giải quyết, chứ đâu phải là tự dày vò bản thân như nhiều người nghĩ đâu đúng ko ? ^^

Và lời cuối cùng, nó muốn gửi lời cảm ơn đến anh Trung đã lập tức gọi điện thoại hỏi thăm nó, anh An, anh Vũ và anh Huấn và bạn Kem đã ngồi an ủi rồi cùng nó giải quyết vấn đề. Thích nhất là câu “Vì em là cử nhân Tôi Tài Giỏi! và là Coach của TGM nên em mới control mọi việc tốt như vậy!”, hehe. Cũng nhờ vụ động trời này mà nó đã có đc cơ hội trải nghiệm để kiềm chế bản thân một cách perfectly như thế, tao cảm ơn mày nha Hy, good job :D! Nhưng lời cảm ơn lớn nhất mà nó muốn gửi đến, chính là cảm ơn các anh chị trong TGM đã dạy cho nó những công thức tuyệt vời của cuộc đời, để nó có thể làm chủ đc chính con người mình và từ đó làm chủ được cuộc sống của mình. Có thể nói đây là điều tuyệt vời nhất mà một con bé sắp 18 tuổi như nó đc trải qua – cảm giác mình đã lớn! Cảm ơn mọi người nhiều (ôi mình cảm ơn nhiều quá, vậy mà cứ phàn nàn anh Trung làm cảm ơn hoài thì khách sáo lắm)! Thôi, giờ phải đi ngủ đây, mai còn sức mà đi chơi với cả nhà mình chứ. Good night everybody!! I love you all!!! :-* :-* :-*

HyBee.

PS: Hôm nay đã cho mấy người chung nhà một phen mắt tròn mắt dẹt vì cách nó phản ứng trước cái sự xui xẻo này. Ông anh họ mới tò mò hỏi vì sao nó control đc hay vậy, nó chỉ trả lời 1 câu gọn lỏn: “Vì là Coach chứ sao!” (mà trước giờ ông này rất là ko ủng hộ việc nó học Tôi Tài Giỏi! cũng như việc nó làm Coach đó nha). Nghe xong, ổng mới gật gù: “Bái phục, bái phục, bữa nảo rảnh tao cũng phải đi học Tôi Tài Giỏi!

Chia sẻ ý kiến (11)

 

  1. nguyen ngoc anh nói:

    hay day
    :D

  2. Sam nói:

    [Good Job ! i love you baby :) ) ]

  3. nguyễn ngọc nam nói:

    mìnhcũng thấy thế là đúng

  4. Đọc bài viết này của Viên Hy khiến chị nhớ lại buổi chiều muộn ngày 27 tết năm ngoái. Khi chị phát hiện ra con trai mình (cháu mới 4 tuổi) không tìm thấy ở đâu cả, chị hỏi khắp xóm giềng đều không có tin tức gì. Mọi người xung quanh xúm lại kể chuyện, bàn luận, phóng đoán cho nhiều tình huống xấu. Có cô hàng xóm còn khóc lóc và kêu “trời ơi, hay là nó bị bắt cóc rồi. Khổ thân thằng bé quá, nó có bao giờ đi đâu xa một mình đâu”. Khi ấy chị nhìn thấy mọi người hai bên đường như nhìn chị với con mắt xót xa thế nhưng lạy trời chị cũng thật là bình tĩnh. Chị nghĩ, mình không còn thời gian mà ngồi khóc lóc nữa, mình phải hành động ngay. Thế rồi chị chạy một mạch ra UBND xã để nhờ người thông báo trên loa về việc con trai chị mất tích. Trên đường đi chị gặp chồng mình đi làm về, thật bình tĩnh chị bảo anh phóng xe máy ra Chung cư Văn Quán để tìm xem sao. Khi chị gửi thông tin cho anh ở xã để thông báo tìm trẻ lạc xong lại vội chạy về để lấy xe đi tìm tiếp. Chị vừa ra đến chợ thì anh Dũng ở xã cũng đang thông báo tin tức và may thay chị gặp ngay một chị gái vừa đi làm về dừng xe mua thức ăn ở chợ, chị nói có nhìn thấy hai đứa trẻ theo như mô tả ở đường khu đô thị Văn Quán. Ôi mừng quá nhưng hỏi kỹ hơn thì chị ấy nói “thấy chúng nó đi cũng được 30 phút rồi”. Lúc này nỗi lo lắng còn hơn gấp bội lần vì chị nghĩ 30 phút đã trôi qua vậy thì con trai không biết bây giờ ở nơi nào rồi. Chị gọi điện ngay cho chồng mình báo là có người nhìn thấy con trên đường khu đô thị Văn Quán cách đây 30 phút rồi. Anh tìm xa hơn và kỹ hơn nữa nhé. Thế rồi chị lại tiếp tục chạy về nhà để lấy xe đi tìm. May thay vừa chạy về đến nhà thì nhận điện thoại của chồng là đã tìm thấy con đang chơi ở Trường Mầm Non Ban Mai. Hú hồn hú vía. Lúc này chị mới kịp nghĩ trời ơi, quãng đường con đi từ nhà đến trường dài khoảng 3 km, ô tô xe máy thì nườm nượp và lại phải đi qua một chiếc cầu. Thật kinh khủng. Và từ khi ấy chị mới có thời gian để ngồi nghĩ về nỗi sợ hãi nếu mất con thì như thế nào. Tuy nhiên chị thỉnh thoảng mới nghĩ về nó thôi để nhắc nhở mình rằng luôn phải theo sát con mặc dù không nhìn thấy nó đâu.
    Qua đó chị nhận thấy rằng, trong mọi tình huống mình càng phải bình tĩnh thì mới tìm được hướng giải quyết tốt nhất.

  5. vivaforever nói:

    Câu chuyện của chị nhắc em nhớ tới lần đó khi em mất xe đạp, chiếc xe suốt mấy năm cấp II rùi cấp III theo mình lên tận Đại học, chiếc xe không chỉ gắn bó bao kỷ niệm mà còn rất tốt vừa được sửa chữa nâng cấp xong. Thế mà đùng một cái… thậm chí mình còn không biết xe mất lúc nào, cửa thì vẫn khóa mà sáng ra không thấy xe đâu, sáng sớm chẳng thấy động tĩnh gì cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Sau thì anh trai kể lại mới biết đêm qua trộm mở khóa vào nhà chỉ kịp lấy xe mình còn mấy xe khác vẫn “bình an vô sự”…..thậm chí bác chủ còn gọi dậy mà không biết gì……..-_- ( em mà ngủ thì trời đất sụp cũng không hề gì nữa là…^^)

    Sự việc xảy ra nhanh quá lúc đó em chẳng còn định hình được mình đã mất xe nhưng rùi sau một buổi ngồi lại ngẫm suy đi tính lại, khóc rùi luyến tiếc cũng có nhưng cuối cùng em đã quyết tâm không nghĩ đến nữa, thay vì đi xe đạp thì đi xe bus và nếu có việc thì mượn xe mọi người. Và qua đó em rút ra bài học làm gì cũng phải cẩn thận – “cẩn tắc vô áy náy” mà. ^_+

  6. Nguyen Thu Thao nói:

    Em chao chi Hy! Em ham mo chi lem do !em mong mot ngay nao do ,em se dc truc tiep gap chi tai HN!(em o ha noi ma !)
    Em Quy chi Hy nhiu …nhiu …nhiu… ,nhiu …oi la nhiu lem!!!!!

  7. bambinostar nói:

    ú, anh Đăng là admin hồi nào vậy ta :-/

  8. Thể nói:

    Hehe, mừng cho em là xe không mất thật, nhưng cũng đúng là phải cẩn thận về sau. Em là coach, những câu chuyện như trên chứng tỏ rằng em luôn sống xứng đáng với tấm gương coach của mình. Tiếp tục phát huy nhé Hy!

  9. Because you are coach of TGM ;) Great!!!

  10. Xuân Thuần nói:

    hay đấy em :P
    chú ý nhìn ngó xe cẩn thận nhá :P nói thật là anh rất kết mấy cí xe kiểu của em hay anh Vũ hay chị Tiên :P nhỏ nhỏ xinh xinh thích rì đâu ấy :p :p hí hí :D
    sau này có $$ anh cũng sẽ mua 1 cí xe vậy đi: nhỏ, nhẹ, dễ xoay xở & bảo vệ môi trường nữa :P :P

  11. Lê Phan Viên Hy nói:

    :D Đọc lại thấy vui ghê. Vui vì 3 điều: 1 là mình thấm thêm những j mình rút ra đc, 2 là có nhiều bạn cũng đọc đc những chia sẻ này và từ đó có thể biết thêm những điều hay từ khóa học, 3 là… bài mình đc post lên, hihi :D Thanks Admin nha, anh Đăng phải hem, thnx anh nhìu lun đó :X :X

Chia sẻ ý kiến